"Thâm cung bí sử" (7): Tai họa được báo trước

| Gia đình

Giadinh.net - Hải bắt đầu một đời sống khác với nhiều mơ ước và dự dịnh. Cô đến lớp luyện thi rất đều hy vọng sẽ được ngồi trong giảng đường đại học, ra trường có chỗ làm ổn định, có một đời sống khả dĩ, không phải đầu tắt mặt tối như mẹ cô.

 
Chưa hiểu nhiều về bác Hùng, nhưng qua cách ăn tiêu, qua chiếc ô tô rất sang của bác, qua cách ứng xử khép nép của mọi người trong cơ quan, Hải biết bác Hùng là một người có quyền lực và không thiếu tiền.

Mấy lần đầu, cầm những đồng tiền bác Hùng đưa, Hải thấy ái ngại nên chi tiêu rất dè sẻn. Bữa cơm của cô thường chỉ có món rau muống luộc và con cá mè ranh kho mặn. Nhưng một hôm bác Hùng nhìn thấy bữa cơm quá đạm bạc của Hải, thì sắc mặt của bác trở nên nghiêm khắc: “Không thể sống như thế này được đâu, con ạ! Phải ăn uống cho tử tế mới có sức để học. Con đừng lo bố thiếu tiền”. Bác Hùng đổi cách xưng hô rất tự nhiên và lạ thay, cách xưng hô như thế không làm Hải ngạc nhiên mà còn khiến cô xúc động.

Từ đó, Hải coi bác Hùng như bố đẻ của mình. Bố Hùng cho đi chơi là Hải hớn hở lên ô tô, cho đi ăn là lập tức ra nhà hàng. Ngồi bên cạnh bố, cô thân thiết và tin cậy như một đứa con gái thực thụ. Những lúc bố Hùng có thời gian, Hải ngồi tỉ mần nhổ tóc sâu cho ông hàng giờ, hai bố con rì rầm trò chuyện mãi. Những lúc đó, Hải thấy mình thật may mắn khi có một người bố như bố Hùng. Nhưng cô gái thôn quê đã ngây thơ không thấy trước được tai hoạ đang ẩn tàng trong mối quan hệ này. Tai hoạ bắt đầu từ ông Hùng.
 

Nói cho công bằng thì lúc đầu ông Hùng nhận chăm sóc Hải hoàn toàn chỉ vì thương một cô bé mồ côi, con của một người đồng nghiệp cũ. Nhưng lòng tham lam và tính bần tiện cứ len vào tâm hồn ông Hùng từng tí một. Ông bị hấp dẫn bởi sức sống của cô gái trẻ căng tràn ra ngực áo, bị cuốn hút bởi lớp lông tơ vàng nhạt và mịn như nhung trên gò má con nuôi. Có lần không kìm nổi mình, ông Hùng đã vuốt nhẹ má cô con nuôi và thì thầm: “Con gái của bố xinh lắm”. Dấu hiệu của tai hoạ càng rõ rệt hơn khi ông Hùng không muốn ngủ chung giường với vợ nữa. Ông thấy chán hẳn người bạn đời của mình với gương mặt nhăn nheo, ngực lép như vỏ thị, không một chút sức sống. Những điều này Hải không biết. Cô chỉ thấy rằng càng ngày bố Hùng càng năng đến thăm cô và chăm sóc cô nhiều hơn. Hải coi đó là dấu hiệu tình cảm giữa bố nuôi với mình ngày càng gắn bó. Bố nuôi đã cho Hải đi nhiều nơi nhưng chưa một lần ông cho Hải về chơi nhà riêng của ông, thăm mẹ nuôi và các anh chị. Hải còn quá trẻ, chưa trải đời, rất thiếu kinh nghiệm sống nên chẳng nghi vấn, đề phòng.

Vào một buổi trưa, Hải đang ngủ say thì bố Hùng mở cửa phòng, rón rén đi vào, Hải không hề hay biết. Song, khi người con gái ngủ thì linh tính vẫn thức. Cô từ từ mở mắt và bắt gặp bố nuôi đang chăm chú nhìn vào phần dưới thân thể cô, lúc đó cái váy ngủ đang bị cái quạt đứng thổi tốc lên quá cao. Hải ngồi ngay dậy, luống cuống kéo gấu váy xuống và hỏi: “Sao bố không gọi con?”. “Bố muốn để yên cho con ngủ. Con ngủ tiếp đi”.  Bố Hùng nói rồi bước nhanh ra khỏi phòng, vội vã như người chạy trốn. 
(Còn nữa)
 Khánh Hoàng
CHUYỆN "THÂM CUNG BÍ SỬ" GIA ĐÌNH
Câu chuyện thứ VI: Bi kịch chưa có hồi kết
 
Câu chuyện thứ V: Chuyện buồn gà mái ghẹ
 
> Phần 4: Kẻ lừa đảo
Câu chuyện thứ IV: Vụ án chim tu hú
 
> Phần 5: Trả giá
> Phần 4: TK và OK
> Phần 2: Người thứ ba
Câu chuyện thứ III: Bà chủ sang quý
 
> Phần 8: Bật mí
> Phần 4: Người cao số
> Phần 2: Khởi nghiệp
Câu chuyện thứ I: Những bức thư đọc muộn
 
Câu chuyện thứ II: Tình yêu và quyền lực
 
> Phần 6: Tai họa
 
thanhloan
Ý kiến của bạn
Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Gia đình -

GĐXH - Rất nhiều người cả đời tin rằng "phúc khí" là thứ may mắn từ trên trời rơi xuống, hoặc sinh ra đã được an bài. Nhưng ngẫm cho kỹ, những người quanh ta sống cả đời bình an, đi đâu cũng có người giúp, gặp biến cố gì cũng vượt qua êm đẹp... chẳng phải nhờ thần tiên nào cả. Dưới góc nhìn tâm lý học, phúc khí không phải chuyện tâm linh. Nó ở ngay trong 2 thói quen cực kỳ đơn giản này!

Vì sao đàn ông càng trưởng thành càng đổi 'gu': Thứ họ cần cuối cùng lại không phải ngoại hình?

Vì sao đàn ông càng trưởng thành càng đổi 'gu': Thứ họ cần cuối cùng lại không phải ngoại hình?

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Khi còn trẻ, nhiều đàn ông dễ bị thu hút bởi vẻ ngoài nổi bật, nhưng càng trưởng thành, tiêu chuẩn về một người đồng hành lâu dài có thể thay đổi. Đằng sau sự thay đổi ấy là nhu cầu về sự thấu hiểu, tôn trọng và cảm giác bình yên trong một mối quan hệ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.