Thấy con rể rửa bát, mẹ tôi mắng con gái ruột một trận nhớ đời

| Tâm sự

Trên đời này mẹ tôi bênh con rể thứ hai thì chắc là khó tìm được người thứ nhất.

Trước tiên tôi phải tự nhận tôi khá là lười làm việc nhà. Ngay từ thời còn con gái tôi đã thường xuyên bị mẹ mắng vì không chịu quét nhà, dọn dẹp phòng như những gì mẹ đã dặn. Cái tính cách này theo tôi đến tận khi lấy chồng.

Tất nhiên, khi phải vận hành cuộc sống riêng tôi đã thay đổi đi rất nhiều. Thế nhưng thật sự với tôi dọn dẹp nhà cửa là một cơn ác mộng. Nhiều khi tôi muốn gọn gàng ngăn nắp hơn nhưng cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Không biết có ai giống tôi không, tôi thuộc tuýp người không có năng khiếu trong việc tư duy xem đồ đạc nên để đâu cho hợp lý, vật dụng trong gia đình phải sắp xếp thế nào để vừa dễ tìm vừa không bừa bộn. Lắm khi tôi quyết tâm trang hoàng lại nhà cửa cũng ngẩn tò tè ra vì không biết nên làm cái gì trước cái gì sau.

Nhiều lúc tôi thấy mình càng cố dọn dẹp thì nhà cửa càng trở nên bừa bộn. Lâu dần tôi quyết định bắt buộc phải bỏ tiền ra để thuê người về giúp mình trong khoản dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa.

Ngay từ lúc mới quen biết tán tỉnh nhau, tôi đã phải tự nhận với chồng mình rằng mình có thể làm rất nhiều việc nhưng riêng cái khoản dọn dẹp nhà cửa thì kém cỏi vô cùng. Rất may anh hoàn toàn chấp nhận điều đó, thậm chí anh còn an ủi tôi rằng ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu riêng. Điểm yếu của tôi chính là ba cái vụ dọn dẹp nhà cửa thôi.

Đến khi chính thức về chung một nhà, tôi rất biết mình biết ta nên đã đàm phán với chồng rằng chuyện cơm nước tôi lo nhưng anh chịu khó rửa bát và lau dọn bếp giúp vợ. Chồng tôi ngay lập tức tán thành.

May sao tôi tuy không có năng lực gọn gàng ngăn nắp nhưng lại rất ổn trong việc nấu nướng. Chồng tôi bây giờ trong 1 tuần chỉ cần 1 đến 2 bữa không được ăn cơm vợ nấu thì thậm chí còn khó chịu đến mức cáu kỉnh.

Vậy là suốt bao nhiêu năm sống chung nhà, có với nhau một cô con gái xinh xắn đáng yêu thì vợ chồng tôi vẫn duy trì giao dịch vợ nấu cơm chồng rửa bát kia. Và đương nhiên, cả hai đều hạnh phúc và vui vẻ với việc đó, không ai cảm thấy khó chịu trong lòng cả.

Cũng bởi vì cuộc sống vui vẻ thoải mái quá mà tôi quên béng mất mình có một bà mẹ cực kỳ kỹ tính. Hôm bữa, bà có nhắn tin báo rằng vừa đi du lịch xuyên Việt về nên có ít quà muốn mang sang nhà cho vợ chồng tôi và cháu gái. Tôi vui vẻ đồng ý nhưng lúc ấy bà cũng không hẹn thời gian sẽ qua nên tôi hoàn toàn mất cảnh giác!

Thấy con rể rửa bát, mẹ tôi mắng con gái ruột 1 trận nhớ đời - Ảnh 1.

Ai ngờ đâu bà chọn đúng lúc chúng tôi vừa ăn cơm tối xong thì sang. Con bé con thấy tiếng bà qua bộ đàm thì vội vàng ra mở cửa cho bà ngoại, con bé thân thiết với bà ngoại ngay từ nhỏ mà. Lúc này tôi vẫn còn đang mải miết tắm ở trên tầng 2 nên không hề hay “kiếp nạn” của mình đang cận kề.

Xong xuôi tôi xuống nhà thì thấy mẹ đang ngồi đó, chưa kịp hớn hở chào hỏi mẹ vì lâu ngày không gặp thì tôi đã nhìn thấy “ánh mắt mang hình viên đạn” của mẹ hướng thẳng đến mình.

Liền sau đó là một bài ca không quên của mẹ, bài ca kéo dài cả tiếng đồng hồ chẳng khác gì lúc tôi chưa lấy chồng và vẫn còn bé bỏng lắm.

Lý do mẹ mắng tôi là vì tôi để chồng rửa bát trong khi bản thân thì trèo tót lên phòng tắm rửa không thèm phụ giúp gì chồng. Mẹ là người phụ nữ sống hết lòng vì chồng vì con, bố tôi ngoài việc đi kiếm tiền mang về thì không phải động tay động chân vào bất kỳ việc gì trong nhà. Bởi vậy mẹ rất không bằng lòng với việc một người vợ mà lại lười chảy thây để chồng phải đứng rửa bát!

Mặc dù chồng tôi đã lên tiếng bênh vực vợ nhưng chẳng có lời nào lọt vào tai mẹ hết. Mẹ cho rằng cái thói nhác việc nhà của tôi thì mẹ lạ gì nữa nên chắc chắn là tôi bắt nạt chồng! Con gái con đứa chẳng chịu làm việc nhà thì đến mẹ đẻ còn không chịu nổi chứ nói gì đến gia đình nhà chồng.

Tôi biết tính mẹ nên ra hiệu cho chồng yên lặng đừng lên tiếng bênh vợ nữa, càng bênh càng đổ thêm dầu vào lửa mà thôi. Kế đó tôi như quay trở lại thời học cấp 3, ngồi im ngoan ngoãn nghe mẹ mắng.

Chồng tôi được mẹ vợ lên tiếng bênh thì vừa mừng vừa sợ vì xưa nay trong mắt anh mẹ vợ là người hiền lành vô cùng, bà chẳng bao giờ lớn tiếng hay cáu giận với ai, lần đầu chứng kiến mẹ vợ nổi cơn tam bành anh như được yêu thương mà đâm ra sợ hãi.

Mãi cho đến khi mẹ nguôi giận tôi mới từ từ trèo lên bóp tay bóp chân nịnh mẹ và giải thích rằng mình có làm việc chứ không đến nỗi lười chảy thây như mẹ nghĩ. Bà tuy nửa tin nửa ngờ nhưng cũng đành thôi vì cuộc sống của con gái đã đi lấy chồng, bà cũng chẳng thể can thiệp nhiều được.

Chẳng hiểu vì sao ngày xưa mỗi lần bị mẹ mắng tôi đều thấy không phục trong lòng thế nhưng hiện tại thì lại sẵn sàng ngồi nghe thêm mấy tiếng nữa cũng được. Giờ đã làm mẹ tôi mới hiểu được kể cả những lời mắng mỏ cũng đều là vì con vì cái hết. Hơn 30 tuổi còn được mẹ mắng, với tôi đấy còn lại một điều hạnh phúc!

Ý kiến của bạn
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.