Thèm thứ quả này mua về ăn, phản ứng của chồng khiến tôi nghẹn đắng
GĐXH – Câu nói của chồng như gáo nước lạnh dội vào đầu tôi. Miếng sầu đang ăn dở trong miệng bỗng trở nên đắng ngắt.
Vợ chồng tôi lấy nhau hơn 6 năm, có hai cậu con trai. Tôi làm nhân viên văn phòng, lương 8 triệu/tháng. Chồng là kỹ thuật của một siêu thị điện máy, thu nhập hơn chục triệu một tháng.
Lúc mới kết hôn, chồng cũng đưa tôi giữ lương của anh. Tuy nhiên sau đó, do phát sinh nhiều vấn đề bất cập nên chúng tôi thống nhất lại. Tôi sẽ lo các khoản chi tiêu sinh hoạt trong gia đình còn chồng sẽ lo cho hai con đồng thời mỗi tháng chuyển vào tài khoản chung 6 triệu đồng để tiết kiệm.
Từ ngày phân chia tài chính rõ ràng, tôi thấy cũng khá ổn. Chồng có trách nhiệm với hai con đồng thời vẫn đảm bảo gia đình có một khoản tiết kiệm dự phòng.
Mấy năm qua, vợ chồng tôi cũng có xảy ra mâu thuẫn, xích mích nhưng ít khi cãi nhau về vấn đề tiền nong. Tuy nhiên, vừa qua, có một chuyện liên quan đến tiền khiến tôi khá bức xúc.

Ảnh minh họa
Chuyện là tuần trước chị bạn đồng nghiệp của tôi hỏi có muốn mua sầu riêng không để gom tiện chuyến người nhà trong Đắk Lắk gửi ra.
Tôi vốn cũng thích ăn sầu riêng nhưng do cả chồng và hai con đều không ngửi được mùi loại trái cây này nên tôi cũng hiếm khi mua. Lần này, biết sầu chuẩn nên tôi mạnh dạn đặt 1 quả để ăn cho đỡ thèm.
Hôm ấy, mang sầu từ công ty về, tôi đã cẩn thận buộc vài lớp túi nilon để cho đỡ mùi. Tối đến, đợi 3 bố con đã vào phòng điều hòa ngồi, tôi lúi húi trong bếp bổ sầu ra để thưởng thức.
Thế nhưng, khi vừa đưa miếng sầu vào miệng thì chồng tôi bước ra. Anh nhăn mặt khó chịu khi thấy cảnh đó.
Thấy chồng, tôi vừa cười vừa nói biết ba bố con không ăn được nên đã phải né "ăn vụng". Những tưởng chồng sẽ không có ý kiến gì. Thế nhưng, anh vừa bịt mũi, vừa nói với giọng hằn học rằng đã biết bố con không thích còn cố tình mua. Mẹ gì mà chỉ biết ăn một mình.
Tôi giải thích rằng, trước đó đã mua dưa hấu cho bố con rồi, còn quả sầu này tiện chuyến người nhà chị cơ quan gửi ra nên mua. Sầu chuẩn, chất lượng mà lại được giá rẻ. Có hơn 400 nghìn một quả sầu riêng ri6 đúng chuẩn ngon - bổ - rẻ.
Nào ngờ, vừa nghe giá một quả sầu hơn 400 nghìn, chồng tôi liền gắt lên khiến tôi giật mình.
"Em nghĩ cái quái gì thế. Em bỏ hơn 400 nghìn ra mua một quả sầu riêng chỉ mình em ăn được, thế mà em cũng mua. Sao em ích kỷ thế.
Chưa kể thời buổi bây giờ kinh tế khó khăn, kiếm tiền đâu phải dễ, mình cũng phải biết tiết kiệm tí chứ. Một quả sầu riêng của em bằng tiền điện dùng nửa tháng này chứ không ít. Tiêu cái gì cũng phải cân nhắc chứ, đáng mua thì mua, không mua thì thôi. Cứ hoang phí, ăn cho sướng mồm như thế thì bao giờ cho khá lên được".
Câu nói của chồng như gáo nước lạnh dội vào đầu tôi. Miếng sầu đang ăn dở trong miệng bỗng trở nên đắng ngắt.
Quá ấm ức, tôi cũng to tiếng với chồng. Tôi nói, tôi cũng đi làm quần quật cả ngày để kiếm tiền lo trang trải cuộc sống, lo sinh hoạt trong gia đình chứ tôi không hề ăn bám, không hề xin tiền chồng để mua quả sầu riêng này.
Từ trước đến nay, lúc nào tôi cũng đặt chồng con lên hàng đầu. Mua quần áo hay bất cứ đồ đạc gì cho chồng con, dù đắt tôi cũng vẫn vui vẻ xuống tiền, miễn là chồng con thích. Còn tôi, thích một váy cũng phải cân nhắc vài hôm, có khi cả tuần rồi cuối cùng lại quyết định thôi không mua, để tiền dành làm việc khác.
Chưa kể, những lúc chồng đi nhậu với bạn bè, hết vài trăm nghìn đến cả triệu bạc, tôi có so đo tính toán với anh ta không. Vậy mà, chỉ vì một quả sầu mà giờ chồng tôi nói tôi là người ích kỷ, chỉ biết sống một mình. Nói tôi tiêu xài hoang phí, không biết nghĩ cho tương lai.
Những tưởng sau khi tôi nói vậy, chồng tôi sẽ hiểu ra vấn đề. Nhưng không, anh ta còn nói câu khiến tôi sốc hơn: "Cô đi làm chỉ phải lo sinh hoạt hàng ngày. Còn tôi vừa phải lo con cái vừa phải để tiền tiết kiệm. Tốt nhất, để không có tiền tiêu vào những khoản linh tinh, từ tháng sau, cô cũng nên góp vào quỹ chung mỗi tháng 1-2 triệu cho công bằng".
Tôi đứng hình trước câu nói đó. 6 năm về sống chung một nhà, chưa khi nào tôi thấy bức xúc như đợt này. Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Hóa ra, trong mắt chồng, giờ tôi lại tệ bạc đến thế sao.
Chẳng lẽ chỉ vì một quả sầu mà vợ chồng lại rạn nứt thì không đáng nhưng quả thực, tôi rất khó chịu với suy nghĩ đó của chồng.
Theo mọi người, tôi mua hơn 400 nghìn một quả sầu để ăn thì có gì sai mà chồng tôi lại đay nghiến, chì chiết tôi nặng nề như thế?
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.



