Tin nhắn từ người lạ và nỗi đau đớn hằn sâu tuổi thơ
Sáng sớm tinh mơ ngày chủ nhật, tôi bị đánh thức bởi âm báo tin nhắn trên Messenger. Tin nhắn gửi từ Cát bụi cô đơn.
Bị ốm nằm viện có người lạ đến thăm, cảm thấy đáng thương khi người đó giới thiệu là vợ mới của chồng cũNgười đàn bà ấy nhắn: " Chị có thời gian nghe chuyện không?".
Tôi nhấn mở tin. Ôi trời, phần trước tin nhắn kia là những video, hình ảnh nhạy cảm đã được gửi từ rất nhiều ngày trước. Xẹt qua đầu tôi là ý nghĩ, Facebook của mình có đăng gì quá không, sao có người vào gạ gẫm chuyện này? Nhưng tin nhắn vừa xong của Cát bụi cô đơn khiến tôi lập tức từ bỏ suy nghĩ ấy.
"Chị có thời gian nghe chuyện của em không chị? Em thường xuyên đọc bài viết của chị trên Facebook, em nghĩ chị là người rất có tâm hồn và đáng tin cậy".
Tôi vội đáp: " Chào em. Chị gọi em là Cát được không? Cảm ơn em đã tin cậy chị. Em kể chuyện của em đi, chị đang lắng nghe đây".
Và tôi phải chờ 2 tuần sau đó để được nghe câu chuyện của em.
Nỗi đau đớn từ tuổi thơ đeo bám cuộc đời người phụ nữ. Ảnh minh họa
Cát chia sẻ, năm em lên 6 tuổi, bố vẫn tắm cho em, đúng hơn là bố chịu trách nhiệm tắm cho cả 3 chị em hàng ngày vì mẹ đi bán hàng về muộn. Em có chị gái sinh đôi và một em trai kém 4 tuổi.
Trước đó, có lẽ do còn quá nhỏ, em không để ý hoặc không nhớ gì, nhưng có một ngày cảm giác sợ sệt lần đầu xuất hiện, đó là khi em tầm 6 tuổi. Hôm đó, bố tắm cho em, em chưa hiểu gì về chuyện của người lớn nhưng cảm giác bất an kinh sợ trong lòng ngày một lớn lên.
Em sợ mỗi buổi chiều bố chuẩn bị chậu nước lớn để lần lượt tắm cho từng đứa. Hành động kỳ quặc của bố khiến em không cho bố động vào người mình nữa.
Mặc dù chưa được dạy dỗ về chuyện phải biết bảo vệ mình nhưng bản năng mách bảo em rằng bố đang làm một việc gì đó rất đáng sợ.
Hiện tại em 39 tuổi rồi, đã hơn 30 năm trôi qua, cuộc đời cũng trải qua đủ thứ đáng sợ nhưng vào lúc này, khi đang nhắn tin với chị, em lại như sống cùng với cảm giác kinh sợ của ngày ấy.
Em thu mình lại, chỉ cần nhìn thấy bố từ xa em đã co rúm người run rẩy. Em sợ tiếp xúc với bố, sợ nhìn thấy ông ấy, sợ nghe cả tiếng ông ấy nói. Chỉ vì chuyện không chịu cho bố tắm mà em bị cả bố và mẹ mắng mỏ. Câu em thường nghe mỗi ngày là: "Mày là đứa ương bướng… mày không giống ai ở cái nhà này… sao mày không giống chị mày cho tao đỡ khổ…".
Nhưng dù có ương bướng, ngỗ ngược cỡ nào, em cũng chỉ là đứa trẻ con. Em không dám kể với ai nỗi sợ của mình, cứ chui lủi một mình sợ bố, tránh né mẹ.
Ngày đó khái niệm về ấu dâm không thường trực trong đầu các bà mẹ nên việc em đột nhiên thay đổi tính tình không làm mẹ chú ý. Vả lại, thời đó các kênh tin tức, xã hội chưa phát triển, người lớn chỉ nghĩ làm sao kiếm đủ tiền nuôi con ăn học, chẳng ai nói về kĩ năng sống, trang bị cho con cái những kiến thức cơ bản về giới tính, cũng không có ai dạy em rằng xấu hổ là một loại cảm giác không cần thiết nhất trong mọi tình huống khi mà ta cần bảo vệ bản thân.
Khái niệm biến thái hoặc ấu dâm đều chưa từng tồn tại trong trí não em khi ấy. Em chỉ cảm thấy xấu hổ và sợ sệt, không dám hé răng kể với bất kì ai, kể cả mẹ mình.
Chuyện chắc sẽ dừng lại đó nếu không có một buổi sáng chị gái em bị ốm. Bố sai em đi đón em trai. Việc này em vẫn thường làm nên cũng thấy bình thường, thậm chí em còn hào hứng đi hơn là ở nhà với bố.
Lúc dắt em trai về em thấy bố luống cuống chui từ trong chăn ra. Em trai ríu rít khoe bố phiếu bé ngoan, bố liếc qua em rồi cười cười trả lời em trai như không có chuyện gì. Nhưng em biết có gì đó không bình thường. Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng làm em sởn gai ốc.
Em trừng trừng nhìn chị gái vẫn đang nằm trong chăn, mắt khép hờ mặt đỏ bừng không rõ vì đang sốt hay vì lý do gì khác. Lúc đó em chỉ muốn gào lên, muốn dựng chị em dậy hỏi cho ra lẽ, muốn xông vào túm cổ áo ông ta để hỏi. Nhưng rốt cuộc vẫn là im lặng. Em hèn nhát đợi mấy ngày sau mới dám xa gần hỏi chị: " Chị có quý bố không? Có sợ bố không?...".
Giá như em biết đường hỏi thẳng một câu: “Bố có làm gì xâm hại chị không?” , biết đâu chị đã tìm được người để tâm sự , biết đâu chị đã không bị biến thành cô gái ngây ngốc phải quyên sinh khi chưa đầy 20 tuổi.
Càng kể lại em càng thấy hối hận vì mình ngu dại. Nếu em đủ bản lĩnh và mạnh mẽ hơn, chắc chắn cuộc đời em sẽ khác, gia đình em cũng không đi đến ngày hôm nay: Cả bố và chị gái đều tự tử, mẹ mắc bệnh tâm thần, em trai út bỏ nhà biệt tích. Ngôi nhà ở quê của em vẫn còn nhưng coi như bỏ hoang.
Người phụ nữ ấy ngừng lời, còn tôi thì ngồi nhìn màn hình điện thoại chết sững.
"Hiện tại em đang ở đâu? Chị có thể gặp em không? Em cần chị giúp gì cứ nói đi chị sẵn sàng".
Cát trả lời: "Không chị ạ. Em cũng gần 40 tuổi rồi, em tự lo được mọi thứ cho em. Câu chuyện này em giấu kín lâu nay, ở đây không ai biết em là ai nhưng em thì không tự giấu được mình. Đến giờ phút này em nhận ra, em càng giấu càng vô ích.
Em sống trong địa ngục mỗi ngày mà không làm sao thoát ra. Em không muốn cơn ác mộng này đeo đẳng suốt cuộc đời mà không làm được gì với nó nên em muốn kể ra với ai đó, một người không biết em là ai, ở đâu, làm gì, người có thể thay em nói ra. Biết đâu câu chuyện giúp ích được ai, bất kì ai chẳng may phải sống trong hoàn cảnh tương tự có thể biết cách xử lý vấn đề, đừng giống như em, đừng giống bất cứ ai trong gia đình em.
Vì tổn thương tâm lý nguy hiểm và đáng sợ vô cùng. Giá như em có cuộc sống bình thường thì có thể giờ em cũng có một gia đình. Nếu có con gái em sẽ dạy con về vấn đề xâm hại tình dục, cách bảo vệ bản thân. Còn nếu có con trai em sẽ dạy con thành người đàn ông tử tế, không để đứa nào trở thành vấn nạn cho xã hội và mọi người xung quanh.
Tôi thốt lên: "Nhưng chị vẫn chưa hiểu, tại sao em chọn cách tiếp cận với chị bằng những video người lớn kia".
Cát bình thản trả lời: " Em muốn kiểm tra xem chị có tốt đẹp như những điều chị viết hay không. Em cũng muốn xác nhận xem chị có coi thường những người như em không" .
Buông điện thoại xuống rồi mà lòng tôi không ngừng trào lên cảm giác xót xa. Lời ca diết da trong bài hát của Trịnh Công Sơn không ngừng vang lên trong lòng ôm thắt trái tim tôi: “Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để ngày mai tôi về làm cát bụi”.
Thà đi chậm để gặp đúng người, còn hơn vội vã chọn sai hướng cả một đời
Tâm sự - 35 phút trướcGĐXH - Giữa những ngày bạn bè xung quanh rục rịch "yên bề gia thất", cảm giác lẻ bóng đôi khi khiến chúng ta chênh vênh. Thế nhưng, hôn nhân không phải là một cuộc đua về tốc độ, mà là bài kiểm tra về chất lượng.
Con trai đòi từ mặt khi tôi khuyên con dâu ly hôn
Tâm sự - 2 giờ trướcKhi con trai gần 30 tuổi lấy vợ, tôi từng mừng vì nghĩ con sẽ thay đổi. Nhưng chỉ sau một năm, nó lại chứng nào tật nấy. Thương con dâu, tôi khuyên ly hôn thì bị con trai tuyên bố từ mặt.
Xây nhà sau 10 năm tích góp, tôi bị sếp nghi bòn rút công quỹ và cho nghỉ việc
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Chỉ sau một bữa tiệc tân gia mời tới 20 mâm cỗ, trong đó có cả sếp và đồng nghiệp, tôi không ngờ mình lại bị cho nghỉ việc sau 3 năm cống hiến.
Mẹ chồng đòi bán nhà sau khi chồng tôi qua đời
Tâm sự - 13 giờ trướcNỗi đau chồng mất, nỗi lo về kinh tế chưa kịp nguôi ngoai thì mới đây mẹ chồng tôi bất ngờ nói muốn bán căn nhà đang ở để chia phần cho bà dưỡng già…
Tìm đồng nghiệp đòi nợ 75 triệu đồng, tôi phát hiện sự thật không dám tin
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cho đồng nghiệp vay tiền, 3 năm im lặng, đến khi tìm gặp thì sự thật phía sau khiến người cho vay không thể cầm lòng.
Mua nhà báo hiếu cha mẹ, nhưng chỉ 1 năm sau tôi phải đưa họ về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau câu chuyện này, tôi mới thấm thía rằng báo hiếu không chỉ là cho bố mẹ cuộc sống đủ đầy vật chất, mà quan trọng hơn là để họ được sống đúng với điều mình mong muốn.
5 năm thanh xuân và 'vở kịch' cưới vợ mẹ chọn: Tôi chỉ là phương án dự phòng cho sự hèn hạ của anh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 30, tôi cứ ngỡ mình đã tìm được bến đỗ bình yên sau 5 năm gắn bó. Thế nhưng, chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi, người đàn ông ấy đã bí mật chuẩn bị một đám cưới với cô gái khác, để lại tôi cùng nỗi bàng hoàng về một "vở kịch siêu lừa".
Mải mê chơi pickleball đến khuya, vợ quên cả sinh nhật của tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi từng giới thiệu vợ chơi môn pickleball, thế nhưng không ngờ vợ lại ham đến mức bỏ bê gia đình, thậm chí còn quên cả sinh nhật chồng.
Gửi đều đặn 10 triệu đồng mỗi tháng, tôi chết lặng khi thấy cuộc sống ở nhà của bố mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Suốt hai năm gửi 10 triệu đồng mỗi tháng cho bố mẹ, tôi nghĩ mình đã hiếu thảo. Chỉ đến khi về nhà, tôi mới hiểu họ cần điều khác.
Nuôi con suốt 5 năm mới biết không phải máu mủ, tôi có nên buông tay?
Tâm sự - 3 ngày trướcSống bên người phụ nữ tôi yêu từ thời cấp 3, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn. Nhưng sự thật trớ trêu khiến tôi gục ngã khi đứa con tôi hết mực yêu thương lại không phải con ruột của mình…
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sựGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
