Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tình yêu và tuổi tác

Thứ sáu, 13:47 06/12/2013 | Gia đình

Khi anh ngỏ lời yêu, suýt nữa tôi đã phì cười. Làm sao tin được tình yêu của cậu trai hai mươi tuổi với cô nàng hai mươi lăm tuổi là nghiêm túc. Chưa kể, tôi chỉ là thợ làm thuê trong xưởng giày của mẹ anh.

Nể anh là cậu chủ nhỏ nên tôi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, nói vài năm sau hãy tính. Không ngờ anh lại xem câu chối khéo đó là lời hứa hẹn, luôn quanh quẩn bên cạnh chăm sóc cho tôi mọi lúc có thể.
 
Một năm sau, anh lại đề cập đến chuyện yêu đương, tôi thẳng thừng từ chối. Thậm chí, tôi còn giận dữ mắng anh “đồ con nít ranh”. Tưởng anh sẽ tự ái bỏ đi nào ngờ anh vẫn nhẹ nhàng: “Minh sẽ chờ đến khi nào Thảo đồng ý thì thôi”. Tôi thật sự cảm thấy khó xử vì chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ yêu một người nhỏ tuổi hơn. Mệt mỏi vì “cái đuôi” này và muốn thoát khỏi mớ rối rắm từ anh, tôi đến gặp bà chủ xin nghỉ làm. Mặc cho những câu hỏi dồn dập về lý do và lời đề nghị tăng lương hấp dẫn, tôi vẫn quyết tâm nghỉ việc.
 
Tình yêu và tuổi tác 1
 
Tưởng về quê là yên ổn, nào ngờ anh tìm xuống tận nhà tôi, xin phép ba má tôi được tới chơi mỗi khi rảnh. Thấy anh hiền lành, lễ phép, lại là người quen cũ của tôi trên thành phố nên ba má tôi vui vẻ chấp thuận. Vậy là anh thuê hẳn một căn nhà nhỏ gần nhà tôi, thường xuyên sang nhà tôi chơi rất lâu. Mặc kệ sự khó chịu của tôi, anh cứ tự nhiên như không, còn hăng hái phụ ba chặt dừa làm mứt, tát đìa bắt cá... những công việc nặng nhọc trước giờ anh chưa từng đụng tay đến.
 
Lần đó, anh đang cùng tôi xẻ dừa, không biết loay hoay thế nào mà bị cứa một nhát sâu vào chân, máu chảy ướt đẫm cả chiếc khăn tôi băng cho anh. Lúc ấy, tôi chỉ biết khóc vì quá hoảng sợ. Bất ngờ, anh ôm choàng lấy tôi, thì thầm “Minh sẽ không sao nếu như Thảo đừng từ chối Minh nữa.” Và, tôi đã chấp nhận, không đẩy anh ra như mọi lần. Chúng tôi đã bắt đầu như thế.

Biết chuyện, mẹ anh phản đối kịch liệt. Bà còn đến nhà tôi đay nghiến, dọa nạt để ngăn cản chúng tôi đến với nhau. Thấy mẹ khóc vì tủi nhục, đau khổ, nhiều lần tôi muốn bỏ cuộc cho xong nhưng anh cương quyết không từ bỏ, nói bằng mọi giá phải cưới được tôi làm vợ. Sau nhiều tháng chiến tranh lạnh với mẹ, bảo bọc che chắn tôi hết mực, cuối cùng mẹ anh đành chấp thuận.

Ba năm đầu, cuộc sống hôn nhân vui vẻ, hạnh phúc nhờ công việc kinh doanh của gia đình phát triển. Anh cho thấy mình là người chồng, người cha, người chủ gia đình bản lĩnh và yêu thương vợ con. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh. Thế nhưng, một ngày, tôi bắt gặp anh đang ôm cô thợ mới vào làm được vài tháng trong giờ nghỉ trưa. Đất dưới chân tôi như sụp xuống. Tôi đã luôn cho rằng mình là người chiến thắng, trái tim anh hoàn toàn thuộc về mình, tình yêu anh dành cho mình là bất biến.
 
Hóa ra đó chỉ là ảo tưởng của tôi, trên đời này không có gì là không thay đổi. Tôi quay lưng bỏ chạy. Anh đuổi theo, ôm chặt lấy tôi trước sự cái nhìn ngỡ ngàng của cô thợ đó. Rồi anh khóc như một đứa con nít, van xin tôi tha thứ. Anh nói, đó chỉ là một phút lạc lòng không kềm chế, chứ chưa bao giờ anh nghĩ rằng sẽ phản bội tôi. Hãy cho anh một cơ hội để chứng minh và hãy vì … con của chúng tôi. Dù lý do là gì thì tôi cũng để chấp nhận và tha thứ. Nhưng nhắc tới con, lòng tôi chùng xuống. Tôi phải tự thuyết phục mình dằn lại cơn ghen tuông, tự ái; tập quen với sự thật là không có tình yêu nào bất biến, toàn vẹn.
 
Chín năm sau, tôi đã là bà nội trợ ngấp nghé tứ tuần, không còn trẻ và bắt đầu cảm nhận rõ sự xuống cấp của sức khỏe và nhan sắc. Nhưng, anh vẫn ở tuổi căng tràn sức sống và ham muốn. Tôi thường mệt mỏi từ chối những cái đụng chạm ẩn ý, mệt mỏi im lặng trước những câu lả lơi bông đùa, mệt mỏi từ chối những chuyến đi du lịch dài ngày với anh... Bây giờ, với tôi, ở nhà chăm con ăn học là… đủ vui rồi. Dần dần, tôi nhận ra anh có gì đó đang thay đổi. Anh hay gắt gỏng với con, dằn mạnh chén đũa khi cơm canh không vừa miệng, thường đi mất dạng nhiều ngày không gọi điện thông báo.
 
Tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nếu chỉ đơn giản như thế có lẽ tôi cũng im lặng xem như không biết, nhưng anh ngày càng quá đáng, đi thì thôi, về đến nhà là thể hiện mình như một ông chủ, quát nạt tôi bằng những từ ngữ nặng nề. Tôi hận nhất là câu: “Già rồi nên chẳng việc gì làm cho ra hồn”. Thậm chí anh còn ngang nhiên lấy tiền chung của vợ chồng mua nhà cho bồ nhí, lại trịch thượng tuyên bố, tiền tôi làm ra tôi có quyền. Tôi thật sự không thể ngờ con người ngày xưa một thời đeo đuổi tôi đến bất chấp tất cả giờ lại trở nên kinh khủng như vậy.
 
Tôi đã cố chịu đựng, sống như một kẻ câm điếc. Tôi giả ngu ngơ để hôn nhân của mình được bình lặng. Nhưng, trẻ con và hiếu thắng, anh cứ lấn tới mỗi khi tôi lùi một bước. Có lẽ, hôn nhân của tôi nên chấm dứt từ đây vì tình yêu đã không...
 
Theo PNO
kimvan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Cãi nhau xong vẫn lạnh nhạt: 2 yếu tố khiến vợ chồng không thể hàn gắn như trước

Cãi nhau xong vẫn lạnh nhạt: 2 yếu tố khiến vợ chồng không thể hàn gắn như trước

Chuyện vợ chồng - 9 giờ trước

GĐXH - Sau mỗi lần cãi vã, nhiều cặp vợ chồng dù còn yêu vẫn không thể quay lại như trước. Hai yếu tố này chính là nguyên nhân sâu xa.

Câu nói 'con gái không có quyền thừa kế' và cái kết bi kịch của gia đình trọng nam khinh nữ

Câu nói 'con gái không có quyền thừa kế' và cái kết bi kịch của gia đình trọng nam khinh nữ

Gia đình - 10 giờ trước

GĐXH - Quyết định thừa kế dựa trên quan niệm "con gái lấy chồng là con nhà người ta" đã đẩy một gia đình vào bi kịch, nhưng lại mở ra bài học cay đắng về sĩ diện và tiền bạc.

Mẹ đi rửa bát thuê dù con là đại gia: Bài học sâu sắc về hạnh phúc

Mẹ đi rửa bát thuê dù con là đại gia: Bài học sâu sắc về hạnh phúc

Gia đình - 14 giờ trước

GĐXH - Mỗi ngày đi rửa bát thuê, tối đến lại có xe Bentley sang trọng đưa đón. Đằng sau hình ảnh đối lập ấy là một câu chuyện giản dị về hạnh phúc.

Thành bại của một đời người: Hóa ra không nằm ở tiền bạc mà gói gọn trong 2 chữ quyết định này

Thành bại của một đời người: Hóa ra không nằm ở tiền bạc mà gói gọn trong 2 chữ quyết định này

Gia đình - 14 giờ trước

GĐXH - Bạn đã bao giờ tự hỏi, sự thành công hay thất bại của một đời người thực chất đã được định đoạt từ chính những thói quen nhỏ nhặt hàng ngày?

Về già, dù thân thiết đến mấy cũng đừng gặp 3 kiểu người này

Về già, dù thân thiết đến mấy cũng đừng gặp 3 kiểu người này

Gia đình - 18 giờ trước

GĐXH - Càng về già, càng cần biết buông bỏ những mối quan hệ chỉ làm mình hao tổn. Đặc biệt là 3 kiểu người dưới đây, dù từng thân đến mấy, tốt nhất cũng nên để họ ở lại trong quá khứ.

Top cung hoàng đạo giữ chữ tín nhất: Nói ra là làm, không bao giờ 'bốc phét'

Top cung hoàng đạo giữ chữ tín nhất: Nói ra là làm, không bao giờ 'bốc phét'

Gia đình - 18 giờ trước

GĐXH - Những cung hoàng đạo dưới đây chính là đại diện tiêu biểu cho kiểu người "nói là làm", hiếm khi khoác lác hay hứa suông.

Bí mật của người già sống thảnh thơi: Không tiêu 3 loại tiền, không gần 3 kiểu người

Bí mật của người già sống thảnh thơi: Không tiêu 3 loại tiền, không gần 3 kiểu người

Gia đình - 21 giờ trước

GĐXH - Tuổi 60 không chỉ là cột mốc của nghỉ hưu, mà còn là điểm chuyển mình quan trọng trong cách sống.

Tôi từ chối chăm cháu, con dâu phán: 'Mẹ làm bà nội kiểu gì thế?'

Tôi từ chối chăm cháu, con dâu phán: 'Mẹ làm bà nội kiểu gì thế?'

Gia đình - 22 giờ trước

Con trai và con dâu có thể giận tôi, trách móc tôi nhưng tôi tin rằng, đây là quyết định đúng đắn. Tôi muốn sống cuộc đời của mình, tận hưởng tuổi già an nhàn.

Người khôn ngoan thường giữ im lặng, người dại thường giữ cái tôi

Người khôn ngoan thường giữ im lặng, người dại thường giữ cái tôi

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Không phải người nói hay nhất mới là người giỏi nhất. Người khôn ngoan thường giữ im lặng, chờ đúng thời điểm và để giá trị tự lên tiếng. Đó là bản lĩnh của những người thành công bền vững.

Vợ bán nhà không báo chồng: Cái giá của 7 năm hôn nhân đầy tuyệt vọng

Vợ bán nhà không báo chồng: Cái giá của 7 năm hôn nhân đầy tuyệt vọng

Chuyện vợ chồng - 1 ngày trước

GĐXH - Chỉ đến khi nhận được thông báo phải rời khỏi nơi đang sinh sống, người chồng mới sững sờ biết rằng vợ đã âm thầm bán nhà.

Top