Tôi chết lặng khi phát hiện sự thật về thân thế của mình

| Tâm sự

Hóa ra bấy lâu nay họ chửi tôi là đúng. Mọi thứ xung quanh tôi nhòe đi, tôi chao đảo, ngã quỵ.

Tôi là con một trong gia đình ở làng quê nghèo. Ở quê tôi những tư tưởng cổ hủ vẫn hằn sâu trong tiềm thức của mỗi người. Vì thế những chuyện có chửa trước khi cưới là việc không thể chấp nhận được. Bố mẹ tôi lấy nhau khi mẹ tôi đã có bầu tôi được 3 tháng. Hai người lấy nhau trong sự phản đối của cả dòng họ nhà nội. Họ chửi mẹ tôi là đồ hư hỏng, chửa hoang. Bố tôi bỏ qua tất cả những lời dị nghị, phản đối để đến với mẹ tôi.

Từ bé khi đi học tôi luôn bị bạn bè xa lánh trêu chọc, chúng nó nói mẹ tôi là người hư hỏng. Chúng nó còn xúm vào tẩy chay tôi. Tôi luôn cô độc và lặng lẽ. Tôi thu mình lại và sẵn sàng xù lông nhím khi có người nói xấu gia đình mình. Mỗi lần như thế tôi lại khóc và hỏi bố mẹ tại sao chúng nó lại đối xử với tôi như vậy.

Tôi chưa bao giờ nhận được tình yêu thương từ nhà nội, họ luôn căm ghét mẹ con tôi. Vì mẹ con tôi mà ông bà nội từ mặt bố tôi. Họ luôn tìm cách nói xấu và chia rẽ gia đình tôi.

Bố tôi lúc nào cũng yêu thương, chiều chuộng, che chở mẹ con tôi vô điều kiện.

Tôi oán trách bố mẹ, tại sao lại sinh tôi ra và để tôi phải chịu những điều nhục nhã như vậy. Bố luôn nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng và an ủi tôi: "Con hãy bỏ ngoài tai những điều đó, con là con gái yêu của bố mẹ, mãi mãi là như vậy".

Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự cô đơn và xa lánh của mọi người. Nhưng bố tôi lúc nào cũng yêu thương, chiều chuộng, che chở mẹ con tôi vô điều kiện. Năm tôi 22 tuổi biến cố cuộc đời đã xảy ra, tôi chính thức biết sự thật về thân thế của mình.

Hôm ấy sau khi đi học trên thành phố về thăm bố mẹ, tôi vô tình thấy có 1 người đàn ông đang ngồi nói chuyện với bố mẹ tôi. Mẹ tôi thì khóc, bố tôi thì rất giận dữ nên tôi tò mò nghe lén. Người đàn ông lạ kia nói ngày xưa vì ông còn quá trẻ, áp lực gia đình và mọi người quá lớn nên ông đã chạy trốn, trốn tránh trách nhiệm. Ông đã sống dằn vặt bản thân mình, giờ đây khi mọi thứ đã ổn định ông muốn nhận lại tôi và bù đắp cho mẹ con tôi.

Tôi chết lặng, hóa ra bấy lâu nay họ chửi tôi là đúng.

Tôi chết lặng, hóa ra bấy lâu nay họ chửi tôi là đúng. Mọi thứ xung quanh tôi nhòe đi, tôi chao đảo, ngã quỵ, khi tỉnh dậy tôi thấy bố mẹ đang ở bên lo lắng cho tôi. Bố tôi bảo, bố xin lỗi vì đã giấu thân thế của tôi suốt thời gian qua. Ngày xưa vì mẹ lỡ lầm yêu nhầm người, người đàn ông ấy bỏ rơi mẹ khi biết mẹ có thai, bố tôi vì thương nên đã cưu mang 2 mẹ con tôi khi mọi người quay lưng lại với mẹ.

Bố tôi luôn yêu thương tôi, khi biết mình không thể có con, bố lại càng yêu mẹ con tôi hơn. Bố nói bố tôn trọng quyết định của mẹ con tôi, nếu tôi muốn theo bố đẻ thì ông cũng ủng hộ.

Nhìn bố mẹ hốc hác lo lắng cho tôi mà lòng tôi quặn thắt. Giờ đây tôi rất rối bời, hoang mang, tôi muốn bỏ đi đâu đó thật xa để bình tâm suy nghĩ lại mọi chuyện, nhưng như thế sẽ làm bố mẹ tôi đau khổ. Tôi không biết phải làm gì lúc này nữa. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Theo Trí Thức Trẻ

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.