Tôi đã bó tay, không dạy nổi vợ!

Thứ ba, 12:00 02/04/2013 | Tâm sự

Là một thằng đàn ông mà phải lên đây xin bí quyết dạy vợ thế này, tôi cũng nhục mặt lắm. Nhưng quả thật tôi hết phương pháp với vợ tôi rồi. Nhẹ không được mà nặng cũng chẳng xong. Tôi bó tay không dạy nổi vợ.

Vợ tôi là người có học, vẻ ngoài ưa nhìn. Lúc bình thường thì cô ấy vui tính và nói chuyện khá duyên. Tuy nhiên, cô ấy lại có máu nóng trong người, tính rất ương ngạnh. Vợ tôi đã hay giận dỗi vớ vẩn, lại còn nói lắm. Lúc còn yêu tôi nhịn cô ấy rất nhiều. Nhưng khi cưới nhau về, vì cái tính đó của vợ mà hai chúng tôi không ít lần xung đột.

Từ cái chuyện bé như móng tay cô ấy cũng ầm ĩ, tức tối được. Như hôm đám cưới, cô ấy đã mặt nặng mày nhẹ chỉ vì cái váy cưới quá chật. Cô ấy làu bàu chửi bà cho thuê váy từ đầu đến cuối buổi vì “Đã dặn đi dặn lại rồi mà không nới cái váy ra cho người ta!”.

Tiệc vừa tàn, vợ tôi đã mau mau chóng chóng đi thay đồ. Bố mẹ bảo tôi đi gọi vợ ra để chụp cùng cô dì chú bác một kiểu ảnh kỷ niệm. Tôi chạy đi tìm và ngạc nhiên khi thấy vợ đã áo phông, quần jeans ngồi ăn ở một góc.

Tôi hỏi “Sao chưa chụp ảnh với bố mẹ mà em đã thay váy rồi?” thì cô ấy đanh đá: “Bố mẹ muốn chụp ảnh với em thì phải nói trước chứ. Thôi em mệt rồi, đồ đã thay ra nên không chụp được nữa đâu!”. Thấy vợ láo mới cưới đã có ý láo với bố mẹ, tôi điên tiết, giơ tay tát em một cái.

Đêm tân hôn hôm ấy, vợ ầm ĩ gào thét đòi ly dị và chửi tôi là thằng vũ phu. Tôi hết lời khuyên bảo, phân tích sự hỗn hào của cô ấy với bố mẹ chồng. Có vẻ như đã nhận ra lỗi nên vợ tôi cũng xuôi xuôi, nhưng vẫn vùng vằng trách chồng và bố mẹ chồng không quan tâm, để ý đến cô ấy. Cô ấy còn bảo cứ để mọi người cứ thử mặc vái váy đó xem còn tâm trạng chụp ảnh chụp ọt hay không.

Lần thứ 2 tôi đánh vợ là vào ngày Valentine. Hội chiến hữu 5 anh em chơi với tôi từ ngày còn để chỏm tổ chức một cuộc hẹn hò tập thể, tất cả các cặp đều đi chơi chung. Tôi gọi về bảo vợ thì cô ấy lồng lộn lên, mắng tôi ngày này còn đàn đúm, không nghĩ gì đến vợ.

Thấy "có biến" nên tôi chỉ dám ngồi uống rượu cùng bạn bè hơn một tiếng cho đỡ mất thể diện rồi chạy ra mua bó hoa về với vợ. Vừa chìa hoa ra, chưa kịp nói gì vợ tôi đã giật lấy, vừa khóc, vừa lèm bèm trách tôi vô tình. Rồi em cầm bó hoa quật túi bụi vào người tôi.

Tôi cố nhịn và gỡ tay vợ ra nhưng vợ tôi càng được thể đánh mạnh hơn. Bực mình không chịu được, tôi kéo tóc vợ ra đánh dọa vào mặt một cái rồi xô vợ ra.

Cô ấy loạng choạng rồi ngã ra đất. Tá hỏa, tôi vội chạy đến đỡ vợ nhưng cô ấy gạt phắt. Em nhìn tôi bằng ánh mắt tóe lửa rồi đùng đùng đi vào phòng.

Tôi cũng bực nên mặc kệ, thay quần áo rồi ngồi sát trùng mấy vết rách trên người vì bị gai hoa hồng quệt vào. Đang ngồi hì hục thì tôi nghe tiếng chuông cửa. Tôi giật mình khi thấy cô tổ trưởng dân phố cùng 2 anh công an mặt rất hình sự đang đứng trước nhà.

Họ xông vào nhà đòi gặp vợ tôi. Họ nói có người gọi đến đường dây nóng 113 kêu cứu đang bị chồng hành hung. Tôi điên tiết gọi vợ ra luôn để đối chất. Nhìn cô ấy và tôi, so sánh những vết thương trên người, họ có thể thấy rõ là ai đang bị hành hung.

Tôi đã bó tay, không dạy nổi vợ! 1   
Vợ tôi là người có học, vẻ ngoài ưa nhìn, lúc bình thường thì vui tính và nói chuyện khá duyên. Tuy nhiên, cô ấy lại có máu nóng trong người, rất ngang bướng, hay giận dỗi vớ vẩn, lại còn nói lắm.

Mọi người khuyên can 2 vợ chồng vài câu rồi ra về. Trước khi về, một anh công an còn vỗ vai tôi, tỏ vẻ thông cảm. Tôi phát điên với sự dở hơi, vạch áo cho người xem lưng của vợ mình.

Tôi cũng tởn sau lắm sau vụ đấy, chẳng dám đụng vào mụ vợ dở người của tôi kẻo có ngày lên đồn ngủ với chuột. Ấy thế mà tuần trước tôi vẫn không bình tĩnh được mà đánh cô ấy.

Chuyện cũng chẳng có gì, chỉ là tôi bỏ chút tiền khao đám bạn, vợ tôi tiếc rẻ nên làu bàu, nói suốt mấy tiếng đồng hồ. Ban đầu cô ấy nói tôi lãng phí, không quý trọng đồng tiền. Nhưng về sau, chuyện bé xé ra to, vợ chửi tôi chẳng ra gì, bảo tôi là hạng đàn ông chơi bời mạt hạng, không biết nghĩ đến gia đình, rồi còn lôi cả bố mẹ tôi vào nói.

Tôi nhịn, lờ đi, lấy điện thoại ra chơi để phân tán sự bực bội. Đột nhiên vợ chạy qua giằng lấy điện thoại hét lên “Tao nói mà mày không nghe à? Mày coi tao không bằng cái điện thoại của mày à?”. Tôi hét lại “Câm m. cái mồm đi!” thì vợ đập cái điện thoại mười mấy triệu của tôi tan tành rồi hét “Bố mày không im đấy, mày làm gì được?”

Đến mức ấy thì tôi không chịu nổi sự láo xược của vợ. Tôi chạy qua vung mạnh tay đánh vào mặt cô ấy. Lúc ấy bực quá không kiềm được nên tôi đánh mạnh. Vợ tôi ngã đụng đầu vào tường bị xước và chảy tí máu. Và rồi cô ấy lăn ra ngất.

Tôi chạy lại xem thì vừa sờ vào một cái đã thấy người đụng đậy. Biết thừa là vợ đang giả vờ để ăn vạ nhưng tôi vẫn lấy dầu xoa. Được một lúc thì cô ấy choàng dậy, ngồi khóc. Tôi nhịn đi, xin lỗi trước cho êm chuyện thì cô ấy lại được thể chửi rủa, lèm bèm.

Mệt người, tôi đi vào phòng tắm cho đỡ tức. Lúc tắm xong đi ra thì thấy nhà cửa trống không, vợ tôi ôm đứa con mới 6 tháng tuổi về nhà mẹ đẻ rồi để lại lá thư rõ dài vạch tội tôi kèm với đơn ly hôn đã kí sẵn.

Từ hôm ấy đến giờ vợ không thèm về nhà. Dù tôi sang xin lỗi rồi nhưng cả vợ và gia đình vợ đều cố tình làm khó tôi. Bố mẹ vợ gọi điện sang 5 lần 7 lượt mắng mỏ tôi. Họ lại còn chạy sang cả nhà bố mẹ tôi để mách tội, lên giọng bảo nhà tôi không biết dạy con.

Ông anh vợ thì kéo cả đội quân đến cửa công ty tôi hăm dọa, kiểu như muốn trả thù thay em gái. Nếu không có đồng nghiệp ra can, chắc hôm ấy tôi nhừ đòn chẳng lết xác được về nhà.

Tôi mệt mỏi quá mức. Rõ ràng cô ấy có lỗi trước. Tiền tôi làm ra, tôi vẫn đưa đủ cô ấy 8 triệu/ tháng. Số còn lại khoảng 3-4 triệu tôi muốn làm gì là quyền của tôi, liên quan gì đến cô ấy mà cô ấy làu bàu, chửi chồng. Tôi đánh vợ một cái thì cô ấy hành hạ tôi gấp trăm gấp ngàn lần.
 
Giờ thì mọi chuyện om sòm hết cả. Tất cả mọi người đều biết chuyện bất hòa của vợ chồng tôi. Nhiều người chửi tôi là người đàn ông vũ phu. Nhưng có ai hiểu là tôi đã bị vợ hành hạ, bí bách vô cùng về mặt tinh thần nên mới phải làm như vậy.
 
Nếu không vì con, chắc tôi cũng bỏ quách vợ cho rảnh. Mọi người tư vấn cho tôi cách thuyết phục vợ về nhà và cách dạy dỗ để cô ấy bỏ cái thói lèm bèm và nóng tính đi với.
 
Theo Lê Đình Hải
Tri Thức Trẻ
thanhloan
Ý kiến của bạn
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 12 phút trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ

Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ

Tâm sự - 1 ngày trước

Sau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.

5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên

5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.

Chồng đòi bán căn nhà tích cóp 15 năm để chữa bệnh cho mẹ

Chồng đòi bán căn nhà tích cóp 15 năm để chữa bệnh cho mẹ

Tâm sự - 2 ngày trước

Dù bác sĩ kết luận mẹ chồng chỉ còn sống được vài tháng, chồng tôi vẫn nhất quyết bán căn nhà duy nhất của gia đình để đưa bà sang Singapore chữa bệnh.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.