Tôi đã học được nhiều điều khi chồng cũ từ bỏ mẹ con tôi

| Tâm sự

Tôi đã từng phải trải qua nỗi đau đớn, tuyệt vọng tột cùng, chồng tôi rời bỏ hai mẹ con tôi hai tuần trước ngày sinh nhật đầu tiên của con trai bé bỏng. Điều ấy đã từng xảy ra ba tuần trước lễ kỷ niệm ngày cưới thứ tư của chúng tôi.

Tôi là một bà mẹ 29 tuổi, có một cậu con trai vừa tròn 1 tuổi. Vợ chồng chúng tôi đã li dị nhau. Làm một bà mẹ đơn thân trong tình huống như thế, nhiều người tỏ ra ái ngại và thương cho hoàn cảnh của tôi. Bản thân tôi, có rất nhiều lần ước sẽ tìm được một từ diễn tả đúng tâm trạng của mình để tôi thốt lên, hoặc chỉ cần làm điều gì đó khiến bản thân mình phấn chấn hơn.

Nếu từ ngữ mà có thể chữa được một trái tim tan vỡ, nếu có một nút bấm đưa tôi tiến thẳng phía trước để có thể vượt qua nỗi đau khổ trong cuộc sống, nếu tôi có thể tìm cách chữa trị chính xác cho cuộc hôn nhân đã tan vỡ của mình, thì cuộc đời đã tươi đẹp lắm.

Sự thật là, không hề có cứu cánh. Cuộc sống đã tiềm ẩn những nỗi đau khổ, nó xảy ra hàng ngày, đôi khi rất bất ngờ. Đó mới là cách thế giới tồn tại.

Tôi đã từng phải trải qua nỗi đau đớn, tuyệt vọng tột cùng: chồng tôi rời bỏ hai mẹ con tôi hai tuần trước ngày sinh nhật đầu tiên của con trai bé bỏng. Điều ấy đã từng xảy ra ba tuần trước lễ kỷ niệm ngày cưới thứ tư của chúng tôi.

Tôi và chồng, đã từng yêu nhau, và rất hạnh phúc. Chúng tôi lắng nghe và san sẻ cùng nhau mọi điều. Cả hai đều có công việc tốt, một ngôi nhà đẹp và cậu con trai quý giá nhất mà chúng tôi hằng mơ ước ra đời. Nhưng chồng tôi có vẻ không hạnh phúc. Anh ấy không muốn tiếp tục một cuộc sống như vậy.

Tôi từng nghĩ rằng có một đứa trẻ trong ngôi nhà của mình sẽ là một trong những thay đổi lớn nhất cuộc đời, và thay đổi quyết định của anh ấy. Nhưng đó chỉ là niềm hạnh phúc của riêng tôi, nó không ngăn được bước chân của anh ấy rời xa ngôi nhà, rời xa cuộc hôn nhân đã từng kéo dài 5 năm.

Bất cứ ai đã lập gia đình sẽ thấu hiểu, hôn nhân có những quãng thăng trầm rất riêng. Đôi khi vì những lí do rất bình thường thậm chí tầm thường, cuộc hôn nhân mấy năm trời có thể sụp đổ vĩnh viễn.

Tôi đã sống trong một trạng thái của sự không chắc chắn và nhầm lẫn, sau khi chồng tôi rời bỏ chúng tôi, tôi hoang mang và tuyệt vọng. Không còn phép lạ, không còn hi vọng cho sự trở về lần nữa của anh ấy, tôi bắt đầu phải đối diện với sự thật.

chồng tôi bỏ lại tôi và con trai

Kết thúc một cuộc hôn nhân cũng giống như cố gắng để tồn tại trong một trận tuyết lở. Những tảng băng vẫn tiến thẳng tới phía trước, càng cố gắng vùng vẫy, càng ngụp lặn trong những vết thương. Thật khó để biết khi nào và vì sao chúng ta có thể thoát ra an toàn.

Dần dần, tôi học được cách phải thoát ra nó. Tôi nhìn cậu con trai 1 tuổi của mình và nghĩ, chúng tôi phải tiếp tục sống, mạnh mẽ hơn vì tương lai phía trước.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch cho bản thân. Tập đối mặt với cảm xúc, cố gắng giảm bớt suy nghĩ tiêu cực. Tôi vẫn suy nghĩ, nhưng nghĩ càng đơn giản càng tốt. Tôi giữ những thói quen lành mạnh trong sinh hoạt, thậm chí tập thể dục. Tiếng cười đến khoảng tuần thứ hai sau khi li dị. Tôi vẫn còn nhớ sự thoải mái như trút bỏ tất cả sấm sét trong lòng đã từng đầy giông bão trước đó khi tôi cười, nụ cười mà có lẽ tôi sẽ trân trọng mãi.

Sau đó, tôi bắt đầu đi du lịch. Con trai và tôi đi tới Hawaii. Du lịch là một cách rất thú vị có thể hàn gắn tâm hồn bạn. Niềm hạnh phúc trong chuyến đi nhắc tôi nhớ, tôi không đơn độc trong thế giới rộng lớn của chúng tôi – thế giới vẫn không ngừng quay.

Tôi cũng tập suy nghĩ lại về tình trạng lấp lửng của cuộc hôn nhân tôi từng trải qua. Tôi thuyết phục bản thân sự đúng đắn trong quyết định của anh ấy, và biết đâu đó là điều tốt hơn cho mẹ con tôi về sau. Bạn sẽ chẳng thể giữ chân nổi một người đàn ông đã từng rời xa mình một lần, có bên nhau cũng chỉ là gượng ép.

Bây giờ thì tôi thấm thía rất nhiều về sự phát triển tự nhiên của các mối quan hệ. Tôi hy vọng rằng sau này, tôi có thể nhìn lại và tự hào, tự hào về những gì chúng tôi phải chịu đựng và tự hào về những cái nhìn sâu sắc tôi đã đạt được về bản thân mình và mối quan hệ của tôi.

Và giờ thì tôi có thể mỉm cười dù có cả đời khói bụi thì cuối đường hầm vẫn sẽ có ánh sáng đang chờ tôi ở đó.

Theo Tri thức trẻ

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.