Tôi đã nuôi báo cô, người đàn bà phụ bạc
Cô ta mang theo đứa con đi với người tình cũ. Tôi bỗng chốc mất trắng, không vợ, không con, không tổ ấm gia đình.
Hơn 5 năm trước, giữa một đêm mưa tầm tã, cô ấy chạy đến bên tôi mà than khóc vì bị người đàn ông đó phụ bạc. Tôi thương cô ấy bởi vì con gái dù có thể nào cũng luôn đáng thương khi bị phản bội. Đấy cũng là lúc tôi quyết định gắn bó đời mình với cô gái này, dùng tình yêu để bù đắp cho những thiệt thòi mà cô ấy phải trải qua.
Tôi và cô ấy ở gần nhà. Chúng tôi lớn lên bên nhau và tôi đem lòng yêu người con gái đó từ khi cô ấy còn học trung học. Nhưng cô ấy chê tôi quê mùa, cục mịch, không được sang trọng, hào nhoáng như những người mà cô ấy từng gặp nên không đón nhận tình cảm. Tôi bằng lòng với điều đó bởi vì tôi biết, tình yêu phải đến từ hai phía.
Sau đó tôi lao vào làm việc. Thi thoảng tôi vẫn gặp cô ấy trên thành phố. Nhìn cô ấy có vẻ hạnh phúc với người yêu tôi cũng an lòng. Dù không được đón nhận nhưng chúng tôi cũng là an hem, lớn lên trong cùng một khu phố nên chuyện thấy cô gái mình từng quen đang hạnh phúc cũng làm tôi cảm thấy ấm áp.
Trong một lần đi gặp gỡ, liên hoan đồng hương, tôi có gặp lại cô ấy. Chỉ vài tháng so với lần gặp trước mà cô ấy đã tiều tụy, mệt mỏi và thiếu sức sống. Tôi thực lòng lo cho cô ấy rất nhiều. Nhưng khi tôi hỏi thì cô ấy tìm cách giấu giếm không nói sự thật. Tôi lờ mờ đoán ra có lẽ chuyện tình cảm của cô ấy không được như mong đợi nên mới như vậy.

Suốt một đêm dài suy nghĩ, tôi quyết định sẽ cưu mang người con gái này. Không phải vì tôi muốn đóng vai anh hùng cứu mĩ nhân mà chỉ vì thực lòng tôi còn yêu cô ấy, tôi cũng không muốn cô ấy phải khổ. (Ảnh minh họa)
Hơn 1 tháng sau, vào buổi tối, cô ấy bất ngờ đến nơi tôi thuê trọ để tìm gặp. Cô ấy khóc ngất lên, cầu xin tôi cho vay một khoản tiền để đi… phá thai. Tôi đã thực sự rất sốc khi thấy cô gái trẻ ấy đang mềm oặt người đi vì cái quyết định tàn nhẫn ấy. Cô ấy tâm sự bị gia đình bạn trai ruồng bỏ, hắt hủi không chấp nhận. Anh ta hèn nhát, bị bố mẹ cấm cản cũng không dám đấu tranh. Giờ thì anh ta đang bị bố mẹ giam lỏng để không cho gặp cô ấy nữa. Không còn cách nào khác cô ấy đành phải bỏ cái thai vì không thể một mình nuôi con, không thể đối diện với người đời và gia đình khi không chồng mà chửa.
Hôm đó tôi đã phải động viên cô ấy rất nhiều. Tôi thấy thương và thực sự xót xa. Suốt một đêm dài suy nghĩ, tôi quyết định sẽ cưu mang người con gái này. Không phải vì tôi muốn đóng vai anh hùng cứu mĩ nhân mà chỉ vì thực lòng tôi còn yêu cô ấy, tôi cũng không muốn cô ấy phải khổ.
Vậy là chỉ hơn 1 tháng sau đó chúng tôi cưới. Mọi người vẫn đinh ninh cái thai trong bụng cô ấy là của tôi. Tôi không nói bí mật đó với bất cứ ai bởi vì tôi muốn giữ cho gia đình mình yên ổn. Kể từ khi làm vợ tôi, cô ấy sống tốt và khiến tôi thực sự hài lòng. Tôi không có cái tư tưởng vì mình đã cứu vợ mà giờ bắt cô ấy phải phục dịch. Tự bản thân cô ấy luôn cố gắng sống tốt để chúng tôi hạnh phúc hơn mà thôi.
Cô ấy sinh con, tôi con đứa bé như con ruột của mình. Sức khỏe của vợ tôi yếu nên dù rất muốn có một đứa con chung thực sự giữa hai vợ chồng nhưng tôi không bắt vợ phải có bầu luôn. Tôi cố gắng chờ đợi con đầu lớn hơn một chút thì mới tính chuyện sinh con thứ hai.

Tôi cay đắng nhìn người đàn bà mình từng cưu mang, yêu thương và trân trọng ra đi với người đàn ông khác. (Ảnh minh họa)
Vậy mà cách đây 3 tháng, cô ấy quyết định khăn gói theo người đàn ông đó. Tôi đã bàng hoàng vô cùng khi mà suốt thời gian chung sống, cô ấy luôn tỏ ra mình là người vợ hạnh phúc, cảm thấy mình may mắn khi lấy được tôi. Thế mà khi vừa gặp lại anh ta, cô ấy nói với tôi rằng bao năm qua dù là vợ nhưng chưa bao giờ cô ta yêu tôi cả. Cô ta sống với tôi chỉ vì cái tình, vì tôi đã cứu giúp mà thôi.
Cô ta mang theo đứa con đi với người tình cũ. Anh ta cũng đã từng lấy vợ và giờ ly hôn. Họ hân hoan đến bên nhau và hạnh phúc với cậu con trai giờ đã lên 5 tuổi. Tôi bỗng chốc mất trắng, không vợ, không con, không tổ ấm gia đình. Đã vậy, khi cô ta ra đi, tất cả mọi người mới vỡ lẽ và cười vào mặt tôi vì bấy lâu nay tôi đi nuôi con người, kí ca kí cóp cho cọp nó xơi.
Tôi cay đắng nhìn người đàn bà mình từng cưu mang, yêu thương và trân trọng ra đi với người đàn ông khác. Hạnh phúc trôi qua tầm tay tôi một cách đầy nghiệt ngã. Tôi đã làm gì sai để phải chịu cảnh đớn đau thế này?
Theo Khám phá
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.