Tôi đã trả đủ thứ tiền, mẹ chồng vẫn bắt làm việc nhà
Nói thẳng ra mọi chi phí trong gia đình này đều do tôi và bố mẹ ruột tôi chi trả. Thậm chí, em gái của chồng tôi cũng nuôi. Thế mà mẹ chồng còn đỏi hỏi tôi phải biết nấu cơm, rửa bát, thật nực cười...
Tôi may mắn khi được sinh ra trong gia đình giàu có. Nói tôi là tiểu thư cũng không sai. Bố mẹ luôn yêu thương, chiều chuộng tôi và không bao giờ gây áp lực, bắt tôi phải làm việc gì nặng nhọc.
Tôi và Nam là bạn đại học. Tôi yêu Nam vì anh ấy là chàng trai thông minh, có chí tiến thủ, tính cách hiền lành và đặc biệt luôn biết cách quan tâm, chăm sóc tôi.
Chúng tôi hẹn hò hơn ba năm thì quyết định tiến tới hôn nhân. Dù nhà Nam ở quê nghèo khó, tôi cũng không mấy bận tâm vì tôi yêu là yêu con người anh. Bố mẹ anh cũng là kiểu người chân chất, hiền lành. Gia đình tôi thì lại không có gì ngoài điều kiện nên đã mua cho chúng tôi hai căn chung cư cao cấp đập thông nhau, tôi cũng đỡ phải làm dâu.
Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi khá ổn. Nam vẫn yêu chiều tôi như thuở ban đầu. Còn mọi công việc trong nhà thì đã có cô giúp việc lo liệu.
Ít lâu sau, em gái Nam lên thành phố học đại học. Gia đình nhà chồng ngỏ ý muốn cho em sống cùng vợ chồng tôi vì sợ con gái ở ngoài một mình nguy hiểm và cũng chưa biết gì nhiều về thành phố.
Nhà cửa rộng rãi, ở chẳng hết nên tôi cũng vui vẻ đồng ý ngay. Thậm chí, tôi còn bảo bố mẹ chồng không phải lo lắng, tôi sẽ nuôi luôn cả em gái Nam. Thích ăn uống, mua sắm gì, học phí ra sao tôi cũng chiều hết.
Nói không ngoa chứ từ ngày sống cùng tôi, em chồng trông xinh xắn, sang chảnh hẳn ra. Mỗi lần đi mua sắm, tôi không bao giờ quên mua thêm cái váy, cái túi... cho em. Ăn món gì ngon cũng nhớ đến phần em. Thỉnh thoảng còn dẫn em đi các nhà hàng sang trọng để cho "biết đây biết đó", "đỡ quê" so với bạn bè đồng trang lứa.
Khi tôi sinh con trai đầu lòng, bố mẹ chồng lại tiếp tục ngỏ ý muốn lên đây sống chung. Ban đầu, tôi không thích lắm nên từ chối. Căn nhà này là do bố mẹ tôi mua, tôi không muốn làm dâu, giờ tự dưng cả nhà chồng đến sống kể ra cũng kỳ. Còn mọi chuyện trong nhà, tôi từ sớm đã thuê thêm một cô giúp việc chuyên tập trung chăm sóc cho em bé. Chuyện thuê thêm vài người phụ giúp với tôi không phải là vấn đề.
Nhưng sau một khoảng thời gian "tỉ tê" của Nam và em gái anh ấy, rằng bố mẹ không phải muốn "ăn bám" mà thật sự yêu thương chúng tôi, muốn lên đỡ đần, ở gần con cháu, người trong nhà bao giờ cũng tốt hơn thuê người ngoài. Thêm nữa, thấy hai ông bà cứ chạy đi chạy lại từ quê lên thăm cháu, tôi cũng thấy mủi lòng.
Thời gian đầu, nhà đông người tôi không quen lắm. Có người này người kia phụ giúp chăm em bé, tôi cũng đỡ mệt, được ngủ nghỉ thoải mái.
Nhưng đến khi con tôi bước sang tháng thứ sáu, cuộc sống gia đình tôi bắt đầu có chuyện. Bố mẹ chồng bắt đầu có vẻ khó chịu hơn, thường xuyên phàn nàn về tôi, lúc thì nói trực tiếp, lúc thì nói "đổng" cho tôi nghe thấy.
Nào là tôi phí phạm, mua cả đống thức ăn không ăn hết rồi lại quá hạn vứt đi. Nào là đồ quê ngon hơn, mua thức ăn nhập khẩu đắt đỏ làm gì? Nào là mua lắm quần áo, giày dép dùng làm sao hết, rồi đồ toàn hàng hiệu vài chục triệu chẳng hiểu để làm gì, khoe mẽ ai? Nào là lắm chuyện váy áo phải mang ra tiệm chứ không giặt ở nhà...
Chưa hết, mẹ chồng trách nhà có cả đống người mà còn thuê đến hai người giúp việc. Sinh mỗi một đứa bé thôi mà lắm yêu cầu rắc rối...
Nghe nhà chồng phàn nàn, tôi cũng bỏ ngoài tai, không mấy quan tâm. Cuộc sống của tôi, tôi sống.
Đỉnh điểm, có lần mẹ chồng gọi riêng tôi ra một góc dạy dỗ: "Con gái lấy chồng rồi mà không biết làm gì thế hả con? Thế là không được. Con giờ làm vợ, làm mẹ rồi phải biết tự tay chăm sóc chồng con chứ, tập vào bếp nấu nướng, quét dọn nhà cửa đi. Mấy tháng sống ở đây mẹ thấy rất không ổn. Bao giờ em bé lớn, con thay đổi luôn đi".
Thực sự sức chịu đựng của tôi có giới hạn, tôi phản pháo lại ngay. Thời gian của tôi là để đi kiếm tiền, rất nhiều tiền, chứ không phải dành cho những việc này. Nói thẳng ra, tôi cũng chưa bao giờ bắt Nam, em gái anh ấy hay bố mẹ chồng phải làm bất cứ việc gì, nhà còn có hai cô giúp việc cơ mà?
Nhiều lúc tôi nghĩ mình cứ tốt quá thành ra dở hơi, nuôi cả nhà chồng mà giờ còn phải nghe những lời này. Bố mẹ ruột có điều kiện nên tôi chẳng bao giờ tính toán chuyện tiền nong. Đám cưới, của hồi môn, nhà cửa, xe cộ chẳng phải do nhà tôi lo hết hay sao?
Nam cũng chưa từng bị tôi bắt nộp lương hàng tháng, có trách nhiệm thì đưa, không thì thôi. Mọi chi phí trong nhà đều do tôi xoay sở, mỗi lần về quê biếu bố mẹ chồng 5-10 triệu đồng là chuyện bình thường. Em gái chồng từ ngày lên đại học là ai nuôi?
Tôi không phải siêu nhân. Tôi không biết làm việc nhà và cũng không có ý định làm, tùy ai thích nghĩ gì thì nghĩ, kể cả Nam cũng không có quyền trách móc tôi. Bố mẹ ruột còn chưa từng bắt tôi phải làm việc gì.
Giờ tôi có nên nói mấy người nhà chồng ra khỏi nhà mình, để tôi được sống yên ổn không nhỉ?
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sựGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
