Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi hủy hôn đúng ngày dạm ngõ… chỉ vì nhìn thấy đôi giày của mẹ chồng tương lai

Thứ bảy, 11:34 28/06/2025 | Tâm sự

Linh cảm trỗi dậy. Tôi không dừng lại ở ký ức.

Tôi không nghĩ có ngày, chỉ một đôi giày lại đủ sức khiến tôi quay đầu, không phải vì vật chất mà vì… sự thật.

Hôm đó là ngày dạm ngõ. Nhà trai đến sớm, đầy đủ lễ nghi. Tôi rối bời nhưng vẫn giữ bình tĩnh, cười chào từng người. Mẹ chồng tương lai – bà T. bước vào cuối cùng, trong bộ áo dài tím nhạt và… một đôi giày đen kiểu cổ.

Tôi khựng lại. Không phải vì thẩm mỹ mà vì chính đôi giày đó đã xuất hiện trong một tấm ảnh cũ – vật chứng trong quá khứ đen tối của gia đình tôi.

Tấm ảnh mẹ tôi giấu kỹ dưới đáy tủ. Trong một lần tìm giấy tờ, tôi vô tình thấy. Ảnh được chụp trước cổng một khách sạn. Một người đàn ông là bố tôi đang khoác vai một người phụ nữ giấu mặt, chỉ thấy được đôi giày đen mũi nhọn với chiếc nơ đá đặc trưng.

Sau đó là những tháng ngày mẹ tôi trầm cảm. Bố tôi mất sạch uy tín vì bị tố ngoại tình, sự nghiệp tan tành, rồi bỏ nhà đi biệt.

Linh cảm trỗi dậy. Tôi không dừng lại ở ký ức. Tôi lén chụp lại đôi giày bà T. đang mang, gửi cho mẹ: "Mẹ, có phải là đôi giày trong tấm ảnh năm đó không?".

Tôi hủy hôn đúng ngày dạm ngõ… chỉ vì nhìn thấy đôi giày của mẹ chồng tương lai- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Mẹ tôi không nhắn lại, mà gọi luôn. Bà nín lặng vài giây, rồi bật khóc:

"Đúng rồi. Mẹ nhận ra kiểu giày đặt làm riêng. Cũng vì chuyện đó mà bố con phá sản, bỏ đi. Nếu con vẫn muốn cưới thì mẹ không cản. Lúc nào về nước mẹ sẽ nói chuyện rõ với con".

Cú sốc đổ ập lên tôi. Người phụ nữ đang tươi cười ở phòng khách là nguyên nhân gián tiếp khiến tuổi thơ tôi không có bố, khiến mẹ tôi lặng lẽ sống cả đời như cái bóng, phải gửi tôi ở nhà bà ngoại rồi đi xuất khẩu lao động.

Cũng đã 20 năm trôi qua, không biết bà T. có còn nhớ? Thật nực cười khi bà ấy lại chọn đi đôi giày quá lâu cho 1 dịp trọng đại thế này!

Tôi biết anh, người yêu tôi không có lỗi. Nhưng làm sao tôi có thể ngồi chung mâm, nâng ly chúc tụng với người đã từng phá nát gia đình tôi? Làm sao tôi gọi "mẹ" một người mà chính mẹ ruột tôi khi nghe tên còn rơi nước mắt?

Tôi bước ra ngoài phòng khách, cúi đầu xin lỗi cả hai bên:

"Con xin phép được hủy hôn, con sẽ giải thích sau ạ".

Tôi quay lưng bỏ đi, không để ai giữ lại. Tôi làm thế có đúng không? Hiện tại anh vẫn đang cố liên lạc với tôi và tôi cũng chỉ nói 50% sự thật. Tôi muốn để bà T. tự thú nhận quá khứ của mình năm xưa. Đều là những người phản bội nhưng bà ta thì được chồng tha thứ, gia đình đón nhận cho làm lại cuộc đời còn nhà tôi thì tan nát. Tôi có nên gác lại chữ hiếu để cưới anh? Tôi thật không biết phải đón nhận sự thật như phim này thế nào đây?

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 3 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top