Tôi không sinh con vì sợ không đủ kiến thức, tốn kém, rủi ro

| Tâm sự

Anh tự nấu ăn và rửa chén. Tôi không biết nấu ăn, tay bị dị ứng xà phòng nên không rửa chén được.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi 28 tuổi, không có ý định sinh con vì nghĩ mình không phải người tốt, không đủ kiến thức để nuôi dạy một đứa trẻ. Tôi cũng sợ tốn kém hoặc rủi ro sẽ phát sinh nếu không may bé bệnh. Tôi không có tiền nuôi nổi, phải hy sinh nhiều điều vì tôi rất thích đi du lịch. Mỗi lần đi du lịch hay mua sắm, ăn uống gì, tôi đều đắn đo, suy nghĩ rất nhiều. Nếu sinh con, tôi sợ mình sẽ stress nhiều, vì đã sinh ra thì phải nuôi dạy đàng hoàng, từ vật chất tới tinh thần. Hiện tại tôi không biết mình sống có ý nghĩa gì. Đôi lúc ước mình ra đi một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng vì tôi rất sợ đau. Và tôi muốn biến mất hoàn toàn, không muốn đầu thai lại làm người hay làm chó, làm cây vì thấy làm gì cũng khổ.

Tiền lương chồng đưa hết cho tôi giữ. Tôi không ăn xài gì nhiều nhưng cũng không biết làm gì để tạo thêm thu nhập. Đợt sốt đất vừa rồi, tôi chậm tay. Nhìn mọi người xung quanh, ai cũng kiếm lời từ một tới 2 tỷ, tôi thấy mình thật vô dụng, không giúp gì được cho chồng. Anh không trách gì tôi, chỉ nói số mình không có phúc thì cứ bình an sống qua ngày là vui rồi. Mỗi ngày tôi đều suy nghĩ phải làm một người có ích, không thể cứ ở nhà tiêu tiền chồng mãi được, nhưng tính tôi dở dở ương ương, không kiên trì được lâu. Học tiếng Trung, người ta học một 2 năm thành thạo, tôi học 3 năm rồi, trình độ nói thì HSK 4, chữ viết khó quá nên mới tới HSK 3. Chồng luôn kêu tôi không cần phải làm gì, cứ ở bên anh là đã có ích rồi, vì nếu tôi buồn, anh cũng ảnh hưởng, công việc của anh cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Chồng hơn tôi 19 tuổi, là người Đài Loan, đã ly dị, có con trai 14 tuổi. Vô tình lại hợp với ý định không muốn có con của tôi. Tính tôi hay sợ bị đàm tiếu vì yêu người lớn hơn quá nhiều tuổi, nên đi ăn tôi cũng hay né các quán có học sinh, sinh viên nhiều. Tôi không biết sao mình lại vậy, rõ ràng chồng rất yêu tôi, đối xử với tôi rất tốt. Anh tự nấu ăn và rửa chén. Tôi không biết nấu ăn, tay bị dị ứng xà phòng nên không rửa chén được. Có thể nói ngoài anh ra chắc không ai dám cưới một người như tôi làm vợ, nhưng tôi lại vì sợ người ngoài đàm tiếu mà đôi khi cư xử không tốt với chồng. Tuần hoặc tháng lại cãi nhau một lần, đòi chia tay. Tôi nên làm gì để cải thiện cuộc sống? Rất mong được nghe nhiều lời khuyên từ mọi người.

Theo Huệ (VnExpress)

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.