Tôi không thể vượt qua rào cản của cái nghèo để đến với em

| Tâm sự

Kể từ khi bị từ chối, em không còn gặp tôi nữa. Có lẽ nỗi đau của người con gái bị khước từ tình cảm khiến em trở nên lạnh lùng và ít nói hơn. Mỗi khi vô tình gặp tôi em chỉ lẳng lặng bỏ đi. Lúc đó tôi chỉ muốn níu tay em lại và nói “yêu em”, nhưng tôi không thể vượt qua rào cản của cái nghèo.

Chẳng ai có thể nắm chặt tay cả ngày hay vắt tay lên trán cả đêm được, vì thế mà từ trước đến nay chưa bao giờ tôi nản lòng hay cảm thấy thất vọng vì gia đình mình quá nghèo cho đến khi gặp em. Tôi và em học chung trường đại học, em học khóa dưới, xinh đẹp, tinh nghịch và hồn nhiên. Lần đầu gặp em trong câu lạc bộ, tôi bị em hút hồn bởi nụ cười trong sáng ấy, em rất nhanh nhẹn trong công việc, hòa đồng với mọi người.

Kỳ thi đến, câu lạc bộ tập trung nhiều hơn vào công tác giúp đỡ nhau cùng tiến lên. Khi đó, tôi được giao phụ trách hướng dẫn một em khoa dưới, ngay lúc đó em tiến đến bên tôi xin được tôi hướng dẫn. Vậy là 2 tháng cùng học, cùng giao lưu, tôi và em trở nên thân thiết hơn. Em nói “lúc ấy bỡ ngỡ quá, sợ bị phân vào các anh chị khó tính nên chỉ còn cách tự ứng cử về đội của anh. Vì chỉ có anh là dễ tính, thường xuyên giúp đỡ, cởi mở với các thành viên”. Những giờ học nhóm, những buổi ăn vặt, hay những lần xoa đầu gãi tai vì không hiểu bài của em khiến tôi nhớ mãi.

 Có lẽ rồi em sẽ nhanh chóng quên tôi, và nỗi đau chỉ còn riêng mình tôi (Ảnh minh họa)

Có lẽ rồi em sẽ nhanh chóng quên tôi, và nỗi đau chỉ còn riêng mình tôi. Ảnh minh họa

Kỳ thi qua đi, nhưng tôi và em vẫn giữ thói quen cùng học, cùng chơi với nhau. Thời gian trôi đi, cũng sắp đến ngày tôi tốt nghiệp. Đúng vào thời gian đó, em chủ động tỏ tình với tôi, thế nhưng tôi đã từ dứt khoát từ chối em, không phải vì tôi không yêu em, mà hơn thế lúc nào tôi cũng muốn được ở bên em, chăm sóc cho em. Nhưng kể từ khi biết em là thiên kim tiểu thư tôi lại thấy mặc cảm trước em, tôi tự ti mỗi khi em đòi về nhà tôi chơi.

Đó là lý do vì sao tôi khước từ tình cảm của em, vì sao tôi chịu đau khổ dằn vặt vì sợ không thể đem lại cuộc sống tốt đẹp cho em như em đang có hiện tại. Kể từ khi bị từ chối, em không còn gặp tôi nữa. Có lẽ nỗi đau của người con gái bị khước từ tình cảm khiến em trở nên lạnh lùng và ít nói hơn. Mỗi khi vô tình gặp tôi em chỉ lẳng lặng bỏ đi. Lúc đó tôi chỉ muốn níu tay em lại và nói “yêu em”, nhưng tôi không thể vượt qua rào cản của cái nghèo.

Đêm nào hình ảnh em cũng hiện ra trong giấc mơ của tôi, khi tỉnh giấc xung quanh tôi luôn vang vọng tiếng em cười, nói. Tôi không biết mình quyết định như vậy là đúng hay sai. Có lẽ rồi em sẽ nhanh chóng quên tôi, và nỗi đau chỉ còn riêng mình tôi.

Theo GĐVN

Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.