Tôi là con của một gia đình tan vỡ
Đi đâu tôi cũng bị bạn bè và bố mẹ các bạn coi thường. Nhiều người còn không cho con chơi với anh em tôi khi biết bố mẹ tôi bỏ nhau.
Chào các chị, tôi là Lâm. Trước tiên, tôi xin kể câu chuyện của mẹ mình, mẹ tôi năm nay đã 60 tuổi. Hồi trẻ mẹ xinh đẹp, con nhà giàu có, mẹ đem lòng yêu bố tôi, một người đàn ông đẹp trai con nhà nghèo. Bố tôi đẹp trai lắm, cao và trắng trẻo. Cưới nhau được khoảng 1 năm thì bố tôi có bồ, ông thường xuyên đánh đập mẹ tôi. Mẹ tôi nhiều lần dứt áo ra đi và lại quay về, vì ngày ấy quan niệm về người phụ nữ bị chồng bỏ hay bỏ chồng không đơn giản như bây giờ. Hơn nữa, mẹ cũng nghĩ đơn giản rằng, muốn anh chị em tôi được sống cùng bố mẹ như những đứa trẻ khác.
Nhưng rồi những trận đòn của bố dành cho mẹ ngày một nhiều. Thói trăng hoa của bố cũng không có biểu hiện dừng lại, sau mỗi chuyến đi làm xa, bố lại mang về một người phụ nữ trẻ, và xua đuổi mẹ con tôi. Mẹ và bố tôi ly dị.
Ngày ấy cuộc sống vất vả, để tồn tại được và nuôi anh em tôi, mẹ đã phải bươn trải đủ thứ nghề. Mấy anh em tôi lớn lên cũng phải tự bươn trải kiếm sống bằng đủ các nghề như bán kem, buôn đồng nát, học hành không được đến nơi đến chốn. Đã thế, đi đâu chúng tôi cũng bị bạn bè coi thường, và bố mẹ các bạn coi thường. Nhiều người còn không cho con chơi với anh em tôi, ngày anh tôi đi hỏi vợ, nhà gái từ chối khi biết bố mẹ tôi bỏ nhau.
Anh tôi khóc, và mẹ tôi cũng khóc về những định kiến của người đời. Mẹ bảo mẹ ân hận vì đã không giữ được bố cho chúng tôi, mẹ ân hận vì đã làm chúng tôi phải khổ. Có lẽ vì thế mà cả đời mẹ, chẳng mấy khi tôi thấy mẹ cười.
Năm tôi 20 tuổi, tôi đi lấy chồng, chồng tôi không gái gú giống như bố tôi, nhưng anh cũng là một người đàn ông gia trưởng và vũ phu. Tôi làm trái ý anh là anh đánh, và không cho tôi có một lời giải thích, có lần anh đánh tôi thâm tím một bên mắt, tôi phải vào bệnh viện điều trị mất cả tuần mới khỏi. Mọi người xung quanh, từ bạn bè, hàng xóm, ai ai cũng khuyên tôi bỏ chồng, vì sống với người chồng như thế thì khổ. Nhưng mẹ không bao giờ khuyên tôi điều đó. Mẹ bảo, dù người chồng có xấu đến đâu thì đôi khi cũng là chỗ dựa cho mình, dù ít, dù nhiều.
Nhiều lần nghĩ uất ức, tôi cũng muốn bỏ chồng, ôm con đi, nhưng lại nghĩ đến hoàn cảnh mình hồi bé, nghĩ đến những lúc bạn bè và bố mẹ của họ xa lánh, cấm đoán không cho chơi vì bố mẹ tôi bỏ nhau, nghĩ đến mẹ tôi cả đời không mấy khi được vui, tôi lại bỏ ý định bỏ chồng.
Lâu dần, tôi cũng quen với những tính khí của chồng, nên lúc anh nóng thì tôi tránh đi nơi khác, không còn cố để giải thích nữa. Kinh tế gia đình cũng dần ổn hơn, con cái dần lớn hơn và chồng tôi cũng hiểu được những vất vả của vợ và dần thay đổi tính nết. Giờ vợ chồng tôi đã có với nhau 3 mặt con, các con tôi đứa lớn cũng học lớp 7, đứa bé thì học lớp 2, gia đình yên ấm, hạnh phúc. Tôi cảm thấy tự hào vì mình đã giữ được sự bình yên cho các con.