Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi là "tai họa" của vợ

Thứ hai, 15:30 17/06/2013 | Tâm sự

Tôi không giữ được nhà vì thua lỗ, mất gần hết vốn, chỉ còn đủ để mở một quán ăn bình dân. Vợ cũng đi làm ngân hàng, công việc cực nhọc hơn bao người khác mà còn phải lo tiếp cho tôi, xót xa lắm.

Tôi và vợ tôi quen nhau từ năm thứ 2 đại học. Sau khi ra trường, làm chung ngân hàng được 2 năm, chúng tôi kết hôn. Lấy nhau, tôi quyết định kinh doanh thêm bên ngoài vì thời gian đó, tôi kiếm tiền cũng kha khá. Đến cuối 2009, thị trường kinh doanh đi xuống, không ai ngờ kinh tế toàn cầu suy thoái đến tận giờ, tôi chỉ kịp rút vốn ra được một phần. Tôi không muốn đổ lỗi cho thị trường hay bất cứ ai, chỉ trách mình non yếu, không kịp ứng phó. Giờ đây, tôi là tai họa.

Cưới nhau được một năm, con gái đầu lòng của tôi cất tiếng khóc, hạnh phúc vô biên khi tôi sắm được nhà mới khang trang, lịch sự, ai cũng khen ngợi hết lời. Rồi tôi không giữ được nhà vì thua lỗ, gần hết vốn, chỉ còn đủ để mở một quán ăn bình dân. Từ đây, tôi bắt đầu đi trong gian khó, người thân không quay lưng nhưng không có khả năng giúp đỡ, xin nói thêm sau khi cưới, vợ chồng tôi sống tự lập.

Công việc kinh doanh không hiệu quả lắm nhưng cũng được nhiều người mơ. Lẽ ra thu chi ổn định nhưng vì tôi phải giải quyết số nợ còn đọng lại nên đôi khi mất thanh khoản. Vay mượn, giờ đây chỉ vợ tôi làm được. Tôi biết cô ấy khổ, nhục, cô ấy cũng đi làm ngân hàng, công việc cực nhọc hơn bao người khác rồi mà còn phải lo tiếp cho tôi, xót xa lắm chứ.

Tôi muốn nói ra một lời an ủi để cô ấy thoải mái hơn nhưng hơn 6 tháng nay chưa nói được lời nào, cũng tự trách mình. Cuộc sống theo vợ tôi nói là địa ngục. Những điệp khúc ly hôn, tự tử, tôi hận anh, anh hại tôi, anh hại tôi lần này đến lần khác, anh cho tôi được gì, anh không có một lời xin lỗi, đi chết đi, sống không bằng cầm thú, bất tài vô dụng, cứ lặp đi lặp lại từ vợ.

Mỗi lần vậy con tôi khóc nức nở, tôi khóc âm thầm, giờ thì quen lì khi vợ mắng, cháu mới có 3 tuổi. Không ít lần tôi khóc trong tim, rồi rơi nước mắt, định bỏ đi nhưng làm sao đi được. Con ơi, tự tử thì cuộc đời vô nghĩa.

Sáng nay, từ quán về nhà rước con đi học, hỏi chút việc ở quán vợ tôi phát cáu, quát ầm lên, con không chịu nổi khóc, tôi im lặng vỗ về con. Vợ nói chừng nào còn thiếu tiền còn chửi tôi. Có đau lắm không? Là người đàn ông tôi đau lắm, nhưng không đau vì mình mà đau vì con. Con nhỏ sẽ không chịu được đâu, làm sao đây? Ly thân? Vợ tôi đồng ý là chắc rồi, cô ấy thường đòi ly hôn mà. Còn con tôi sao, chắc tôi nhớ con chết mất.

Làm ăn lại, tôi chỉ biết làm ăn lại thôi, sáng rồi chiều, rồi tối, rồi khuya, nào là chợ, quản lý nhân viên phục vụ, quản lý bếp, cho con ăn, khách hàng phàn nàn, doanh thu nhiều, ít, làm món gì, cải cách cái nào, kinh doanh ai mà không muốn hiệu quả chứ. Cần học hỏi, cần năng lực, lấy đâu ra ngay bây giờ. Tôi đau đầu nhưng không cho phép đầu mình đau, tôi lo lắng nhưng không cho phép mình lo, vậy mà vợ tôi nói mình “Bình chân như vại”.

Tôi làm gì để lèo lái con thuyền cuộc đời mình đây, xin cho tôi lời khuyên. Cảm ơn anh chị nhiều.
Theo Thông
VnExpress
thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

Tâm sự - 1 giờ trước

Cưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Tâm sự - 1 ngày trước

Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Top