Tôi nghĩ mình xứng đáng yêu một người có điều kiện hơn em

| Tâm sự

Cuộc sống giờ thực tế, tình yêu luôn đi cùng lý trí, làm gì còn "Một mái nhà tranh hai trái tim vàng".

Tôi và em yêu nhau đã lâu lắm. Tôi có cảm tình với em ngay từ lần đầu gặp gỡ. Em ngây thơ, dễ thương và trong sáng biết bao. Sau một tháng "cầm cưa" tôi cũng được em chấp nhận, tình yêu thật đẹp. Chúng tôi đã có những khoảnh khắc thật sự lãng mạn, say đắm. Em xinh xắn và ngoan, đi cùng em tôi thật hãnh diện khi những gã đàn ông khác phải thầm ghen tị. Thời gian yêu nhau dù bận học hành nhưng chúng tôi vẫn đi chơi và tâm sự cùng nhau. Em chân phương lắm vì chưa va chạm xã hội nhiều, có phần hơi nhút nhát, chậm chạp nữa, nhưng tôi luôn cảm nhận được tình cảm em là thật lòng. Nhiều lúc tôi cũng lo ngại gia đình mình khác gia đình em nhiều quá.

Bố mẹ tôi là người trọng sĩ diện, từ trước tới nay việc học hành cũng như cuộc sống tôi luôn phải làm theo ý họ, kể cả định hướng nghề nghiệp cho tương lai. Gia đình tôi nghiêm khắc lắm, dự tính hai năm nữa học xong gia đình sẽ thu xếp cho tôi một vị trí ngon lành trong cơ quan nhà nước. Còn em, thân cô thế cô, gia đình chẳng thể giúp gì, thời buổi "nhất quan hệ, nhì tiền tệ" nên em vẫn chưa kiếm được công việc nào. Khi tôi đưa em về gặp bố mẹ đã bị phản đối gay gắt. Bố mẹ nói gia đình em không môn đăng hộ đối, mẹ em lại hai đời chồng, sau này em cũng sẽ giống mẹ mà bỏ tôi.

Mẹ tôi bảo "Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống", tôi biết sẽ không bao giờ thay đổi được ý kiến của mẹ. Em ở bên tôi suốt đời sẽ chỉ nhận được sự khinh miệt từ gia đình tôi thôi. Bố mẹ lúc nào cũng muốn kết thông gia với một gia đình thật bề thế để mát mặt với thiên hạ. Tôi biết mình chẳng thế có tương lai với em.

Cùng lúc đó, tôi gặp được một người con gái khá nhanh nhẹn, dễ nhìn, công việc tốt, gia cảnh lại phù hợp với gia đình tôi. Bằng trực giác tôi biết cô ấy thầm thích mình, chúng tôi cũng có nhắn tin qua lại vài lần, tôi cũng có chút cảm tình dù cô ấy chẳng đẹp bằng em. Theo như cha mẹ thì tôi nên lấy người như vậy để ổn định cuộc sống sau này, chứ lấy em dù em có cố gắng đến đâu cũng chỉ xin được một công việc tư nhân lương tháng vài ba triệu. Gia đình em như vậy, sau này hai bên thông gia quá chênh lệch, ngồi nói chuyện cũng chẳng tương xứng.

Tôi nghĩ mình xứng đáng với một cô gái hơn hẳn em. Cuộc sống bây giờ rất thực tế, tình yêu luôn đi cùng lý trí, làm gì còn thuở "Một mái nhà tranh hai trái tim vàng". Tôi nghĩ tại sao mình không đến với một người có tất cả thay vì một cô gái chỉ có tình cảm như em? Tôi có nên giải thoát cho em đến với người mới không? Tôi chắc chắn rằng em cũng chẳng thể hạnh phúc khi sống trong gia đình tôi được. Mong các bạn chia sẻ.

Theo Thìn/VnExpress

Ý kiến của bạn
Tags:
Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.