Tôi ở cữ sướng như tiên cho đến khi vô tình nghe được câu nói bất thường của chồng
Anh ôm con trong lòng, nhìn con đầy tâm sự. Tôi không hiểu anh nghĩ điều gì cho đến một hôm tôi dọn dẹp nhà cửa thì phát hiện…
Nhiều người phụ nữ kể khổ về chuyện ở cữ, mệt mỏi vì chồng vô tâm, mẹ chồng hay xét nét hoặc cổ hủ lạc hậu, tôi mới thấy mình quá hạnh phúc.
Sau 8 năm kết hôn, chúng tôi mãi không có con mà khám không ra kết quả. Tôi thường xuyên buồn bã khi nhìn những người mẹ khác bế con. Anh ấy động viên tôi mãi nhưng tôi ngày càng chán nản hơn.
Sau 3 lần thụ tinh nhân tạo thất bại, đến khi quá sức mệt mỏi, định làm lần thứ 4 mà không được nữa thì thôi, tôi chấp nhận số phận, thì bất ngờ tôi lại có thai. Khỏi phải nói, bố mẹ chồng vui tới mức bật khóc luôn. Còn chồng tôi ôm lấy tôi đầy xúc động.
Thời gian bầu bí, tôi được chồng chăm chút rất tốt, đến khi ở cữ anh càng yêu thương hơn. Tôi vốn là con một, từ nhỏ đã thích gì được nấy. Lấy anh, được anh chiều chuộng tôi càng như bà tướng trong nhà. Lúc sinh con xong, tôi cũng đau và mệt nên để chồng phục vụ tất cả. Anh xin nghỉ phép 2 tuần, lo cơm nước, vệ sinh cho tôi, tắm cho con, giặt giũ quần áo đâu vào đấy. Đúng là tôi sướng như tiên vì đòi hỏi gì cũng được đáp ứng.
Sau thời gian ấy, anh đi làm lại, tôi thuê giúp việc theo giờ ban ngày con buổi tối chồng vẫn chăm hai mẹ con.
Tôi cứ nghĩ mình hạnh phúc lắm. Cho đến khi con được 4 tháng. Chồng tôi đi viện thăm một người bạn bị tai nạn về thì có vẻ rất buồn. Chiều hôm ấy, tôi ngủ dậy thấy anh đang ôm con ngồi ngoài phòng khách. Tiếng anh rất khẽ: "Bố con đi rồi, sau này bố sẽ chăm sóc tốt cho con, con trai ạ".

Tôi ngẩn người, không hiểu anh ấy nói câu lạ lùng như vậy là có nghĩa gì. Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành. Tôi không hỏi chồng mà âm thầm quan sát.
Nhiều ngày, anh vẫn chăm sóc tôi không chê được điểm nào. Anh vẫn rất yêu con và thường xuyên ôm con một cách mãn nguyện. Câu nói hôm ấy cứ lảng vảng trong đầu tôi. Đôi khi nhìn thái độ của anh tôi lại nghĩ mình nghe nhầm. Nhưng không, tôi không thể tự lừa dối mình được.
Thời gian anh đi làm, tôi tranh thủ lục tìm một bằng chứng gì đó trong nhà. Cho đến một hôm, tôi dọn dẹp nhà cửa để đón mẹ lên ở cùng. Vì tôi sắp đi làm trở lại nên bà sẽ trông cháu. Khi lau dọn giá sách, một cuốn sách rơi xuống. Vô tình tôi nhìn thấy một tờ giấy kẹp bên trong rơi ra.
Đọc nội dung tờ kết quả khám bệnh ấy mà tôi run rẩy. Chồng tôi bị bệnh vô sinh. Anh ấy hoàn toàn không có tinh trùng. Vậy con của chúng tôi từ đâu mà ra?
Đêm đến, tôi đưa tờ giấy cho anh, nhất quyết đòi anh nói ra sự thật. Chồng tôi cúi gằm mặt thừa nhận, con của tôi là do anh nhờ người bạn thân giúp. Người bạn ấy chính là người bị tai nạn mất cách đây 2 tháng.
Anh ấy bảo thấy tôi thèm con quá mà không chịu ly hôn nên muốn bù đắp cho tôi. Đêm ấy kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi đã cho tôi uống khá nhiều rượu mặc cho tôi cố gắng từ chối vì tôi uống vào sẽ say không biết trời đất gì nữa. Tôi nhớ rằng anh bế tôi lên giường và ân ái trong lúc tôi mơ màng. Hóa ra người quan hệ cùng tôi là bạn anh.
Tôi đã gần gũi một người đàn ông khác chứ không phải chồng mình. Thật kinh khủng, không ngờ tôi lại mang thai đứa con của người khác. Nhìn chồng yêu thương con tôi lại xót xa dù trong lòng rất giận anh. Cảm giác phản bội, ghê tởm chính mình, hận chồng tự quyết định mà không bàn bạc xem mình có đồng ý không khiến tôi bị dằn vặt.
Tôi nghĩ anh cũng cảm giác khổ sở không kém gì tôi. Anh đi công tác nhiều hơn, né tránh chuyện chăn gối và thường ngủ trong phòng đọc sách. Chúng tôi cứ như vậy, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ của mình, tự dày vò bản thân.
Đã một thời gian trôi qua, tôi vẫn không thoát khỏi nỗi ám ảnh ấy. Tôi lo lắng suy nghĩ: “Giờ anh cảm thấy yêu thương con, nhưng khi con càng lớn liệu tình yêu thương đó có còn nữa không?”.
Tôi phải làm sao để vượt qua chuyện này đây mọi người ơi? Xin hãy cho tôi một lời khuyên để vượt qua hoàn cảnh bi đát này.
Theo L.T (Khampha)
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 22 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.