Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tôi phải làm gì khi nghèo khó sắp phá tan hạnh phúc gia đình?

Thứ bảy, 08:09 27/06/2015 | Tâm sự

Đến khi nào tôi mới thoát khỏi cuộc sống này, liệu tôi có nên giải thoát cho cô ấy bằng một tờ đơn ly hôn?

Chỉ thương tụi trẻ còn quá nhỏ, chúng mới lên 4 nếu phải sống cảnh có cha thiếu mẹ, có mẹ thiếu cha, gia đình tan nát thì sau này chúng sẽ hận người làm cha làm mẹ như chúng tôi.

Tôi năm nay 31 tuổi, quê ở Hải Phòng, hiện tại tôi đã có vợ và 2 con nhỏ. Tôi kết hôn khá sớm so với bạn bè cùng trang lứa, vừa tốt nghiệp đại học tôi quyết định lập gia đình. Khi ấy nửa vì bồng bột, nửa vì tôi với vợ mình đã trải qua quãng thời gian 4 năm yêu nhau đủ để bước chân vào cuộc sống hôn nhân. Người ta nói “vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn”, thế nhưng gia đình tôi kể từ ngày có thêm nàng dâu mới cuộc sống va vấp, gặp nhiều vận đen.

Năm đầu tiên cô ấy về nhà tôi làm dâu thì mẹ tôi đổ bệnh nặng, bố tôi làm ăn thua lỗ, cửa hàng suy sụp. Kể từ đó cả nhà sống cảnh lận đận, long đong. Tôi và vợ còn quá trẻ nên công việc không ổn định, lương bổng thấp khó có thể gánh vác được hết việc nhà, huống chi tiền thuốc men của mẹ tôi đắt đỏ. Cũng vì bần hàn quá mà vợ chồng tôi đã dần quên mất cảm giác yêu thương, mà thay vào đó là những trận cãi vã lớn nhỏ, là những tiếng khóc nấc của vợ, tiếng thở dài của bố và tiếng ho sặc sụa của mẹ.

Khi vợ tôi sinh con tôi vừa mừng vừa tủi vì cùng một lúc được làm cha của hai đứa trẻ. Là con sinh đôi nhưng chúng rất cứng cáp và lanh lợi. Thế nhưng cứ nghĩ đến quãng đường phía trước là tôi lại ngao ngán, kinh tế vốn đã eo hẹp nay lại thêm 2 đứa nhỏ, ngoài tiền thuốc men của mẹ tôi, tiền sinh hoạt của gia đình giờ còn thêm tiền sữa, bỉm. Hơn thế vợ tôi nghỉ sinh nên thu nhập nay dựa cả vào mình tôi. Khó khăn chồng chất khó khăn, đến thở nhẹ mà tôi cũng thấy đau. Làm một người đàn ông, trụ cột gia đình như tôi quả là hèn, dù biết như thế nhưng tôi không còn cách nào để giải quyết mọi vấn đề, chẳng lẽ lại bước chân vào con đường phi pháp?

Ngày nào tôi cũng mong muốn quãng đường vất vả sẽ nhanh chóng qua đi. Thế nhưng thời gian thì cứ trôi đều mà bản thân tôi vẫn đứng nguyên vị trí cũ là một nhân viên quèn, lương tháng 5 triệu nuôi mình chưa đủ nói gì nuôi vợ con, cha mẹ. Người phụ nữ tôi yêu thương nhất cũng vì khó khăn mà sau khi sinh con chưa lâu đã phải đi làm, để hai đứa trẻ còn đang bú mớm cho ông nội trông nom.

Khi còn yêu, tôi luôn mong muốn đem đến một cuộc sống an nhàn, vương giả cho vợ, nhưng kể từ ngày về nhà tôi làm dâu gia đình sa cơ lỡ vẫn em chưa bao giờ có lấy một giây phút thảnh thơi, an dưỡng. Làm chồng như tôi thật đáng xấu hổ. Vì thế tôi luôn cố gắng gồng mình lên làm mọi việc để vợ con bớt khổ, kể cả việc bếp núc, giặt quần áo, dọn nhà cửa… tôi đều tranh thủ làm.

Thế nhưng khó khăn, nghèo khổ quá khiến em thay tính đổi nết. Từ một người con gái trẻ trung, xinh đẹp, hiền dịu… em bỗng trở nên trầm ngâm, gầy guộc, và hay cáu kỉnh, giận cá chém thớt, so bì, tị nạnh. Tôi càng nhận nhịn em càng lấn tới, có thể em nghĩ tôi là người chồng vô dụng, tôi không mang cho em được hạnh phúc. Nhưng em là vợ, là người sẽ kề vai sát cánh bên tôi suốt cuộc đời này, em nên có trách nhiệm gánh vác gia đình cùng chồng chứ không phải ngày ngày mang chồng ra so sánh. Làm như thế liệu cuộc sống có tốt hơn không? hay em có vui hơn không?

Ngày nào tôi cũng phải giả câm giả điếc nghe em ca thán, trách oán, hễ đi làm về tôi lao vào bếp nấu cơm, rửa bát để em có thời gian chăm sóc con thì em lại bóng gió “Chồng người đánh Bắc dẹp Đông, chồng em ngồi bếp sờ lông con mèo”. Rồi hễ đến tháng lương ít em cũng phàn nàn “chồng người ta kiếm tiền tỉ chồng mình cả tháng cũng chỉ bằng một bữa ăn, anh xem nhà cô A, cô B ý chồng kiếm ra bạc triệu mỗi ngày, người ta ở nhà lầu, đi xe hơi, đi spa, du lịch. Còn tôi cũng xinh đẹp nhưng cuộc sống lại hôi tanh mùi dầu mỡ thế này đây”. Không chỉ có ban ngày, thậm chí đêm đêm cô ấy cũng nước mắt ngắn, nước mắt dài oán than số phận “Giá như trước đây tôi không lựa chọn anh thì bây giờ cuộc sống của tôi cũng không ra nông nỗi này…”.

Những lời cô ấy nói là đúng, đều là sự thật. Nhưng trong cuộc sống có bao giờ có hai từ “giá như”. Nếu đã chọn thì phải đi đến cùng chứ, cuộc sống có người giàu có kẻ nghèo, mình phải biết vươn lên. Suốt ngày đêm cô ấy dằn vặt tôi cũng là đang tự dằn vặt bản thân mình. Đến khi nào tôi mới thoát khỏi cuộc sống này, liệu tôi có nên giải thoát cho cô ấy bằng một tờ đơn ly hôn.

Chỉ thương tụi trẻ còn quá nhỏ, chúng mới lên 4 nếu phải sống cảnh có cha thiếu mẹ, có mẹ thiếu cha, gia đình tan nát thì sau này chúng sẽ hận người làm cha làm mẹ như chúng tôi. Nhưng suốt 6 năm qua nhìn em đau khổ, mệt mỏi tôi cũng không sung sướng gì. Thà một người đau còn hơn. Có lẽ cái nghèo đã thấm vào vận tôi.

Theo Phạm Hưng/Gia đình VN

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc

Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc

Tâm sự - 2 giờ trước

Tết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.

Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết

Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết

Tâm sự - 13 giờ trước

5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...

Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái

Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái

Tâm sự - 17 giờ trước

GĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.

Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc

Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc

Tâm sự - 1 ngày trước

Lương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.

Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm

Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm

Tâm sự - 1 ngày trước

3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.

Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng

Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng

Tâm sự - 2 ngày trước

Rất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.

Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc

Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.

Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'

Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.

Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì

Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì

Tâm sự - 3 ngày trước

Mỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.

Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?

Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?

Tâm sự - 3 ngày trước

Cớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?

Top