Tôi sợ nhất trò "hành xác" của vợ...
Chỉ cần về nhà muộn 5 phút, tôi đã thấy nàng ngồi thu lu trước cửa. Dĩ nhiên là nàng không chịu bật đèn, để mặc cho muỗi đốt sưng vù cả người. Dù đã quá quen với các trò hành xác của vợ nhưng tôi vẫn thấy khiếp sợ.

Tôi yêu vợ tôi vô cùng. Và đó cũng là một trong những lý do khiến cuộc sống của tôi rơi vào tù ngục. Nàng bảo nàng cũng yêu tôi lắm, thế nên nàng không muốn ai đụng vào tôi. Nàng xem tôi như là “vật báu”. Và thế là nàng quản tôi 24/7, bằng mọi chiêu trò. Trong số đó, tôi vẫn sợ nhất là trò hành xác của nàng.
Để nàng khỏi vất vả, tôi không cho nàng đi làm, chỉ ở nhà chăm sóc cây cảnh và quét dọn nhà cửa. Thế nên mỗi ngày, nàng đều trông ngóng tôi như trẻ con chờ mẹ đi chợ về. Lịch “kiểm tra” của nàng đối với tôi cũng sát sao và đúng hẹn như cái đồng hồ báo thức. Sáng, trưa, chiều, tối, tôi đều phải trả lời điện thoại của nàng. Hôm nào bận họp, không nghe được điện thoại thì y như rằng, một lúc sau tôi đã nghe tiếng khóc của nàng.
Biết làm sao được khi tôi vẫn yêu và thương nàng say đắm. Thế nên tôi tự ép mình vào quy củ từ khi lấy vợ. Chưa hết giờ tan sở, tôi đã phải viện lý do này nọ để phóng về sớm, đề phòng tắc đường. Tôi đi làm cách nhà 7 cây số nhưng cứ 17h45 là tôi đã có mặt ở nhà. Trong 2 năm lấy vợ, số lần tôi về nhà muộn chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ấy vậy mà nàng nào để cho tôi yên. Cứ thấy tôi nghe điện thoại, nàng lại ra ngồi một góc ở ghế sofa, nước mắt ngắn dài. Thấy tôi nhắn tin, nàng bỏ ăn. Thấy tôi thông báo đi nhậu, đi tiếp khách, kiểu gì hôm sau nàng cũng “ốm liệt giường”. Có lần tôi đi tiếp khách về, thấy nàng nằm im lìm trong giường, người lạnh ngắt. Thì ra nàng bật điều hòa rồi nằm co ro trong phòng. Tôi về nhà thấy thế phát hoảng, bế vợ ra phòng khách, lấy chăn đắp cho nàng.
Tôi nào có dám nói nặng câu nào với nàng. Hễ tôi hơi cao giọng một tí, nàng đã nước mắt ngắn dài, bảo tôi không còn yêu nàng nữa. Tôi biết tính vợ nên thôi cứ “dĩ hoà vi quý” cho khoẻ. Nhưng như thế cũng đâu có được yên, nàng bảo tôi đi ra ngoài ngắm gái đẹp rồi về nhà thờ ơ với nàng.
Tôi khổ lắm, riêng cái thời gian tôi ngồi để dỗ dành vợ cũng mất cả buổi tối rồi. Mỗi lần tôi mang việc về nhà làm, kiểu gì nàng cũng ngồi bên, đọc truyện cho tôi nghe rồi thủ thỉ kể đủ thứ, nếu tôi không lắng nghe và trả lời, nàng sẽ lẳng lặng bỏ vào phòng nằm. Đêm đó kiểu gì nàng cũng nằm mở mắt thao láo, nhìn trân trân lên trần nhà mà không chịu ngủ. Sáng hôm sau, tôi sẽ phải thấy ân hận khi lỡ làm cho nàng thành “gấu trúc”, mặt mày hốc hác.
Tôi thề là từ khi lấy vợ, tôi chả dám liếc gái. Cứ nghĩ đến cảnh vợ tôi bắt gặp rồi nàng sùi bọt mép, ngất ra giữa đường là tôi đã thấy kinh rồi. Đợt tôi đưa nàng đến dự liên hoan cuối năm của công ty, thấy tôi bắt tay đồng nghiệp nữ, nàng đã đỏ mặt tía tai. Lúc tôi bị một em gái cùng phòng bắt lên khiêu vũ, vợ tôi bỗng lăn đùng ra ngất xỉu khiến mọi người nháo nhác. Hôm đó, tôi phải bỏ dở buổi liên hoan để vào viện chăm vợ.
Vậy nên sau sự cố đó, tôi hạn chế tiếp xúc với các đồng nghiệp nữ. Tôi hầu như xem những người phụ nữ xung quanh (dĩ nhiên là trừ vợ mình ra) là người vô hình. Lâu dần, các chị em trong phòng cứ nhìn tôi với ánh mắt xa lạ, tôi nghĩ, thà như vậy còn hơn là khi tôi bị vợ phát hiện ra rồi cô ấy lại dùng chiêu hành xác khiến tôi hồn vía lên mây.
Đợt này công ty tôi có thêm dự án mới, tôi phải ở lại làm thêm giờ. Tôi đau đầu vì dự án thì ít mà đau đầu vì vợ thì nhiều. Cô ấy khóc lóc, bảo tôi giả vờ viện lý do để đi ngoại tình. Khổ một nỗi, tôi giải thích như thế nào vợ tôi cũng không tin. Tôi mệt mỏi quá, cứ để mặc cô ấy nghĩ gì thì nghĩ. Không ngờ tối hôm đó về, tôi thấy vợ ngồi ở một góc tường, đèn đóm không chịu bật, cơm không chịu ăn. Bế vợ vào nhà, tôi phát hoảng khi thấy trên người nàng muỗi đốt chi chít. Sau đợt đó, nàng bị sốt xuất huyết phải nằm viện cả tuần. Tôi lại phải chạy đi chạy lại để chăm vợ.
Khi tôi vui mừng với tin vợ mang bầu chưa lâu thì tôi lại bị nàng hành cho ra bã. Tôi nhất nhất phải về nhà đúng giờ, phải rửa bát, phải ngồi xem phim với nàng, phải đi dạo, phải mát xa cho nàng. Nói chung là tôi phải làm mọi thứ để nàng vui.
Một hôm nọ, chị kế toán ở cùng phòng bị hỏng xe, nhờ tôi đèo về. Chẳng hiểu sao vợ tôi lại nhìn thấy. Y như rằng khi về nhà, tôi đã thấy nàng nằm ở giữa sàn, mắt nhìn trân trân lên trần. Tôi phát hoảng, gọi xe cấp cứu. Vào viện, bác sỹ mắng tôi vì tội để vợ bị kích động tâm lý. Phải nói là đợt đó tôi muốn rớt tim ra ngoài luôn.
Tôi khổ sở trăm bề vì có cô vợ “độc nhất vô nhị”. Người khác có thể nhìn gái, ngoại tình như cơm bữa chứ riêng tôi, nghĩ đến mấy chuyện đó là tôi đã thấy thất kinh rồi. So với việc tận hưởng cảm giác lạ, tôi thấy sợ khi phải nhìn thấy vợ tự hành xác hơn. Nhưng trong thâm tâm, tôi cũng thấy nản vì lúc nào vợ cũng lôi tính mạng của mình ra để đe dọa chồng.
Theo Một thế giới
Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm
Tâm sự - 23 giờ trướcEm gái bệnh nặng phải nhập viện nhưng người vợ lấy lý do bận công việc, chỉ thăm nom qua loa khiến người chồng hụt hẫng, làm lộ ra mâu thuẫn về trách nhiệm và tình cảm trong gia đình.
Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá
Tâm sự - 1 ngày trướcSau hơn một năm kết hôn, tôi mệt mỏi vì mẹ đẻ vẫn ác cảm với chồng, thường đem chuyện vợ chồng tôi kể cho họ hàng nghe rồi để mọi người cùng phán xét.
Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu một điều rất thực tế: Tiền không quyết định được hạnh phúc, nhưng thiếu tiền thì tuổi già mất đi cảm giác an tâm.
5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?
Tâm sự - 1 ngày trướcCưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.
Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.
Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcMảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sựGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.