Tôi thấy sợi tóc lạ rồi bám theo chồng để bắt quả tang, sự thật còn tréo ngoe và làm tôi bế tắc hơn cả ngoại tình

| Tâm sự

Lúc anh ra, tôi bám theo và chết lặng khi thấy anh dìu một cô gái tóc dài rối bù, xanh xao bước ra.

Tôi là kiểu phụ nữ đơn giản, không hay soi mói, nghi ngờ. Mười năm bên chồng, tôi luôn tin rằng anh là người đàn ông đàng hoàng, yêu thương vợ con. Cho đến một buổi tối, tôi vô tình nhặt được một sợi tóc dài trên gối chồng.

Chuyện chẳng có gì nếu như… tôi vừa mới cắt tóc ngắn. Cả nhà không ai để tóc dài, con gái còn nhỏ, tóc cũng lưa thưa. Tôi cứ ngồi lặng người nhìn sợi tóc như thể nó đang cười khẩy vào mặt mình.

Tôi bắt đầu quan sát chồng kỹ hơn. Điện thoại đặt mật khẩu, hay ra ban công nghe máy, còn mua thêm nước hoa – thứ mà bao năm nay anh chẳng mấy khi dùng. Tôi không nói gì, chỉ âm thầm theo dõi.

Một hôm, anh bảo phải đi công tác 2 ngày. Tôi gật đầu, không hỏi han gì nhiều. Nhưng linh cảm trong tôi thôi thúc lạ thường. Tôi xin nghỉ làm, nhờ bạn giúp, rồi âm thầm theo dõi từ xa.

Địa chỉ anh đến không phải khách sạn, cũng không phải công ty chi nhánh mà là một trung tâm tư vấn tâm lý. Lúc anh ra, tôi bám theo và chết lặng khi thấy anh dìu một cô gái tóc dài rối bù, xanh xao bước ra.

Tôi thấy sợi tóc lạ rồi bám theo chồng để bắt quả tang, sự thật còn tréo ngoe và làm tôi bế tắc hơn cả ngoại tình- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi vội quay đi, không dám đối mặt. Hàng loạt kịch bản hiện lên trong đầu. Phải đến khi anh về, tôi không kìm được, hỏi thẳng. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống xấu nhất, kể cả việc ly hôn. Anh im lặng một lúc rất lâu rồi thú nhận. Đó là em gái cùng cha khác mẹ với anh, bị trầm cảm sau sinh, gia đình không muốn công khai nên nhờ anh đưa đi trị liệu. Anh giấu tôi vì sợ tôi lo và sợ mang tiếng, sợ tôi lục lại quá khứ và những câu chuyện phức tạp của gia đình chồng.

Tôi lặng người, vừa nhẹ nhõm vừa đau lòng. Hóa ra người tôi đầu gối tay ấp lại vẫn luôn chọn cách tự mình gánh gồng, dù chỉ cần một lời nói, tôi đã ở bên. Chỉ vì một sợi tóc, tôi mới biết có những điều không phải cứ im lặng là tốt mà cũng không phải mọi sự nghi ngờ đều là xấu.

Nhưng đến giờ mọi thứ được sáng tỏ anh lại xin tôi đồng hành cùng anh và người em ấy, cho cô ấy được ở cùng nhà với vợ chồng tôi. Cô ấy mới 20 nhưng có thai ngoài ý muốn, nhà cậu bạn kia không thừa nhận nên từ lúc có bầu đến khi sinh cô ấy rất vất vả. Anh xin tôi: "Giờ anh đã nói hết với em rồi, hoàn cảnh nhà anh em cũng biết, giờ chỉ mỗi chúng ta là có thể cứu con bé thôi".

Tôi biết phải làm sao đây, thân mình còn lo chưa xong, giờ bắt đèo bòng. Nhưng nhìn chồng lo cho em gái tôi không nỡ nói thẳng. Giờ tôi phải làm gì để vẹn cả đôi đường? Tôi thật sự rất rối.

Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.