Tôi từng muốn chết khi nghe tin anh cưới vợ
Tôi suy sụp, sút mấy kg, người gầy nhom, chẳng đêm nào có giấc ngủ trọn vẹn, mỗi đêm đều khóc ướt gối, sau đó lại thiếp đi.
Tôi 30 tuổi, đang là giáo viên trường THPT. Tôi dạy môn tự nhiên nhưng không khô khan chút nào. Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông, đông anh chị em ở vùng quê nghèo. Sống trong một gia đình nghiêm khắc, cùng với việc phải vượt qua cái nghèo khổ hình thành cho tôi những điểm tốt, nhưng cũng không ít điểm không tốt. Tôi biết vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống, vui vẻ, hài hước, hòa đồng, thân thiện, thương yêu mọi người, đặc biệt là những người yếu thế hơn mình. Tôi không khoan nhượng ai (trừ người già và trẻ nhỏ) nếu như xét thấy mình đúng. Tôi thích sự công bằng. Tôi ít khi giận một ai, nhưng khi giận thì hơi lâu, nhưng cũng dễ làm lành nếu người đó biết hối lỗi.

Ảnh minh họa
Tôi theo nghề sư phạm nên có thể nghèo về vật chất (sẽ cố gắng không để mình nghèo), nhưng không thể nghèo về tri thức, đạo đức, nhân cách được. Tôi muốn mình là một tấm gương sáng để học trò noi theo. Vậy nên tôi luôn tu dưỡng mình cả về tri thức và đạo đức. Quan niệm tình yêu của tôi rất rõ: yêu và không yêu. Không yêu là quan hệ xã giao bình thường. Yêu thì qua tâm, lo lắng, có thể làm tất cả vì người đó. Tôi không dễ yêu, nhưng đã yêu phải chung thủy. Tôi nhanh nhẹn, bản lĩnh và quyết đoán; không nhu mì, yểu điệu thục nữ như bao cô gái khác, nhưng thích sống với những giá trị truyền thống. Tôi muốn được sống trong gia đình truyền thống, ở đó có ông bà, bố mẹ, các con, các cháu; sống trong một trật tự đại gia đình hạnh phúc, mọi người sẽ chăm sóc cho nhau bằng trách nhiệm, nghĩa vụ và cả sự yêu thương chân thành.
Tôi luôn mơ rằng mình yêu một người và sống trọn đời với người đó, các con tôi được sống trong gia đình hạnh phúc trọn vẹn. Tôi luôn ước các con được học ở Harvard; mơ cao nhưng chỉ là mơ thôi. Có thể nói tôi là cô gái có chút hiện đại trên nền cổ điển. Vì quan điểm điểm sống đó của tôi mà thời học sinh, thời đại học tôi không yêu ai, chỉ biết chăm chỉ học hành, đi gia sư kiếm tiền lo cho cuộc sống, phụ giúp bố mẹ thôi. Vì nhiều lý do, ra trường để khẳng định bản thân, để đến nơi mình mơ ước sống và lập nghiệp, tôi ôm hồ sơ vào TP HCM nhưng vì không có hộ khẩu hay KT3, tôi không nộp được hồ sơ ở thành phố. Thân gái dặm trường, một mình bon chen nơi đất khách để kiếm việc cho mình. Tôi xin được việc ở tỉnh ven thành phố, cũng nghĩ một thời gian nữa sẽ chuyển về thành phố.
Cho đến thời điểm này tôi vẫn chưa làm được điều đó. Sau khi có công việc ổn định, tôi nghĩ đến chuyện yêu đương và lập gia đình. Trường tôi cũng có người thích nhưng tôi không thích. Không phải vì họ không tốt mà vì tôi không thích con trai sư phạm. Rồi tôi tự tin nghĩ rằng nếu mình sống tốt sẽ có người con trai tốt đến với mình. Cuối cùng ngày tuyệt vời đó cũng đến. Tôi gặp và quen anh. Anh tên Việt, là sĩ quan quân đội. Quân đội là nghề mà tôi luôn trân trọng và yêu quý; hơn hết là chính con người anh. Trong mắt tôi anh rất tuyệt vời: điềm tĩnh, ít nói, chu đáo, biết nghĩ cho người khác và đặc biệt rất hiếu thảo nhưng anh cũng không hoàn hảo đâu, có tính không tốt như hơi kiêu ngạo, gia trưởng. Khi yêu rồi tôi yêu tất cả những thứ thuộc về anh.
Rồi anh đi học cao học, chúng tôi thường xuyên liên lạc, kể cho nhau nghe về cuộc sống thường nhật, về tuổi thơ, quan điểm sống..., càng tìm hiểu chúng tôi càng nhận ra nhiều điểm chung, càng yêu nhau hơn. Tôi nghĩ đây chính là người mình tìm kiếm bấy lâu. Tôi sẽ làm tất cả vì anh, miễn là anh hạnh phúc. Tôi đã yêu anh bằng tất cả trái tim mình. Thời gian này, dù yêu xa nhưng tôi thấy mình thật hạnh phúc. Tôi thầm nghĩ, ước mơ của mình đã có cơ hội được thực hiện. Anh học xong về nước, ít liên lạc với tôi hơn, gọi điện anh không bắt máy, nhắn tin chỉ trả lời anh bận. Tôi cũng bận rộn với công việc trường lớp, rảnh thì cũng một ngày, một buổi, hay xen tiết thôi, nào có đủ thời gian để ra chỗ anh. Anh và tôi công tác ở hai nơi xa nhau, một ngày anh nhắn tin nói hãy quên anh đi, tìm một hạnh phúc cho riêng mình. Tôi quặn lòng, muốn quên chuyện nhân thế nhưng muốn tìm hiểu nguyên nhân. Thời gian này tôi sống không bằng chết.
Sau đó anh báo cưới vợ, tôi nén lòng chúc phúc cho anh, cũng lờ mờ đoán ra trước rồi nhưng vẫn bất ngờ. Tôi không hiểu mình đã làm gì sai, chỉ muốn chết hoặc chí ít đi tu. Nhưng thực sự nghĩ đến bố mẹ tôi không thể làm được. Với lại tôi yêu và luôn mong anh hạnh phúc mà, chẳng phải anh đang hạnh phúc đó sao? Có lẽ chúng tôi đã hết duyên chăng? Hay anh và tôi không thuộc về nhau ở kiếp này. Tôi đã trấn an mình bằng đủ lý do.
Tôi suy sụp, sút mấy kg, người gầy nhom, chẳng đêm nào có một giấc ngủ trọn vẹn, mỗi đêm tỉnh 2, 3 lần để nước mắt đầm gối, sau đó lại thiếp đi. Khổ ải trần gian là thế nhưng tôi vẫn phải gắng gượng tươi tỉnh, vui vẻ trước học trò, trước mọi người. Hơn một năm trôi qua, giờ tôi cũng nguôi ngoai được phần nào. Thực sự tôi vẫn còn nghĩ đến anh nhưng phải nén lại, thời gian sẽ là phương thuốc tốt nhất cho mọi vết thương lòng. Với lại tôi nghĩ không được phép xen vào cuộc sống của anh nữa. Tôi phải nghĩ cho bản thân thôi. Các bạn thấy tôi làm thế có đúng không?
Theo Duyên/Ngôi sao
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.