Trông cháu được 1 tháng mẹ chồng đòi trả công 7 triệu, tôi không tranh cãi chỉ đưa thêm thứ khiến bà tá hỏa
Nghe mẹ chồng đòi tiền lương trông cháu, tôi thấy chua chát và bức xúc quá. Bà tính toán rạch ròi và chỉ biết có tiền, chẳng khác nào người dưng.
Ngay sau đám cưới, mẹ chồng đã gọi tôi ra phòng khách rồi dạy bảo: "Giờ đã là dâu con trong nhà thì phải sống theo nề nếp của nhà chồng, không thể theo ý mình được".
Cái gọi là vào nề nếp của bà, chính là vợ vừa phải đi làm kiếm tiền ngang ngửa chồng, vừa phải lo liệu, gánh vác hết mọi việc trong gia đình. Từ ngày tôi về làm dâu, mẹ chồng "khoán trắng" cho tôi việc chi tiêu trong nhà. Đã thế, từ việc cơm nước, nhà cửa, giặt giũ tới đối nội đối ngoại trong gia đình, tất tật đều đến tay tôi. Mặc dù cảm thấy ấm ức, nhưng tôi chưa bao giờ cãi mẹ chồng.
Sống chung được hơn năm thì vợ chồng tôi mua nhà trên thành phố. Từ ngày ra ở riêng, tôi mới cảm thấy cuộc sống hôn nhân của mình dễ thở hơn. Tuy nhiên cũng chẳng được lâu.
Tôi sinh em bé. Vốn định thuê người giúp việc vì không muốn làm phiền đến bố mẹ chồng, nhưng bà lại đòi trông cháu. Nói thật với mọi người, mang tiếng có bà phụ giúp nhưng mẹ chồng tôi lười lắm. Cháu ọ ẹ khóc 1 tí là bà lại đem trả tôi. Mẹ chồng nói đau đầu lắm, không chịu được!
Mẹ chồng còn nghiện TV. Nhiều khi muốn nhờ bà trông con bé 1 lúc để tôi giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa thì mẹ chồng lại đang mải xem phim. Bà cứ ngồi trước màn hình là quên hết mọi thứ. Cũng vì lý do vậy mà tôi không yên tâm giao con cho mẹ chồng, toàn phải lựa lúc con ngủ để tranh thủ dọn dẹp.
Chưa hết, cứ hơn 6 giờ tối là mẹ chồng đòi ăn cơm. Lúc đó tôi còn bận mải tắm cho con, vệ sinh cá nhân... Thế là bà hậm hực. Nhưng sáng nào mẹ chồng cũng dậy từ 5 giờ, lạch cạch xoong nồi, bật TV ầm ầm, nhằm cố tình đánh động tôi. Nhiều hôm con quấy đêm, tôi chẳng ngủ được, muốn nằm thêm 1 chút nữa thì mẹ chồng lại càng gõ xoong nồi inh ỏi hơn. Bà cứ làm như vậy đến khi nào tôi xuống bếp làm bữa sáng thì mới thôi!
Thực sự sống với mẹ chồng tôi thấy đúng là cực hình. Nhưng hôm qua, tự nhiên bà lại đòi về quê. Tôi nghe vậy thì mừng rên trong bụng nhưng cũng không dám lỗ mãn.
Buổi chiều khi bà đang sắp xếp đồ đạc thì tôi mang 3 triệu vào phòng để biếu bố mẹ chồng. Tôi còn đặt mua ít bánh kẹo, hoa quả và thuốc bổ cho bà mang về. Ấy thế nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó! Tối qua lúc cả nhà ăn cơm, mẹ chồng tôi hắng giọng về… tiền trông cháu.

Bà nói: "Tao lên đây trông con cho chúng mày hơn 1 tháng mà thấy rất mệt mỏi, bí bách quá. Đáng lẽ ra, ở tuổi này, tao phải được an nhàn nghỉ ngơi. Nhưng vì thương tụi bay nên tao làm cố. Vì lên đây trông cháu, tao cũng chẳng tham gia được mấy câu lạc bộ, hay đi chùa như các cụ khác ở quê.
Chiều nay, cái Thương đã đưa mẹ 3 triệu nói rằng biếu ông bà. Nhưng tao nghĩ số đó không đủ. Bà An cạnh ngõ nhà mình lên thành phố trông trẻ thuê, được bao ăn bao uống đầy đủ mà vẫn còn được lương 8 triệu. Nhà chủ còn biếu xén đủ thứ để lấy lòng đấy...".
Sau đó mẹ chồng thẳng thừng đòi tôi 7 triệu nữa. Nghe bà nói vậy tôi thấy chua chát và bức xúc quá. Mẹ chồng tính toán rạch ròi chẳng khác nào người dưng. Tôi nhìn sang chồng để xem phản ứng của anh. Nhưng chồng vẫn thủng thỉnh ngồi ăn chẳng nói câu gì.
Bực quá, tôi vào phòng lấy ra 7 triệu đặt trên bàn và kèm theo quyển sổ chi tiêu gia đình rồi nói thẳng với mẹ chồng: "Vâng, mẹ nói thế thì con cũng trả đầy đủ ạ. Nhưng sau đó mẹ cũng phải thanh toán tiền cho con. Tiền lương chăm con trai của mẹ đấy, mẹ ạ. Đây là bảng chi tiêu 1 tháng qua của gia đình, sương sương có 18 triệu mà thôi. Chia đôi ra thì cũng là 9 triệu.
Chồng con 3 tháng nay không có việc làm. Hàng ngày anh toàn đi chơi lêu lổng không thì nằm ườn ngủ cả ngày, mẹ cũng biết rồi đó. Con vừa chăm con, vừa chăm chồng, làm việc cũng chẳng khác ô sin. Phiền mẹ trả tiền chăm con trai của mẹ cho con nhé".
Mẹ chồng nghe thế thì tá hỏa, không nói thêm được câu nào. Bà rạch ròi thì tôi cũng chi li, xem ai chịu ai? Cuối cùng mẹ chồng không lấy 7 triệu nữa. Bà xấu hổ nhưng vẫn lên giọng mắng chồng tôi 1 trận, nói rằng anh không chịu tìm việc làm đi, ở nhà ăn bám vợ mãi. Tôi nói xong những điều cần nói thì về phòng. Biết trước như thế này thì ngay từ đầu tôi thuê giúp việc cho xong. Mình vừa nhàn lại không mang tiếng nhờ vả nhà chồng!
Theo Hướng Dương HT (Nhịp Sống Việt)
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói
Tâm sự - 3 ngày trướcBa cháu nội về quê nghỉ hè khiến chi phí sinh hoạt của hai vợ chồng già tăng vọt, thế nhưng tôi lại không dám nói với con.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...