'Tự xử' vì chồng thờ ơ với sex

| Tâm sự

Tôi luôn cảm thấy anh miễn cưỡng quan hệ với một thái độ không hề có ham muốn. Nhiều lần gợi ý anh là tôi muốn chuyện đó, tôi thật sự rất xấu hổ nên giờ đây mỗi khi có nhu cầu, tôi thường tự mình "giải quyết".

Tôi tên là Trâm, năm nay tôi 24 tuổi, đã lấy chồng được một năm và đang dịnh cư ở Cali, Mỹ. Chồng tôi cũng là người Việt, anh hơn tôi một tuổi. Chúng tôi yêu nhau được 3 năm thì cưới, nhưng trong suốt 3 năm đó, chúng tôi chưa từng quan hệ. Anh là người chồng rất tốt và giỏi, đi làm được nhiều tiền, nhiều người ngưỡng mộ.

Tôi là cô gái khá đẹp, cao 1m7, rất đầy đặn nên được nhiều người theo đuổi nhưng người tôi chọn là anh. Nhiều người gọi tôi là hoa khôi ở một trường đại học Việt Nam, tôi cũng là người phụ nữ của gia đình, mọi người khen tôi nấu ăn rất ngon. Khi lấy nhau, ai cũng khen chúng tôi là cặp trời sinh vì "trai tài gái sắc", tôi hạnh phúc lắm.

Thời gian đầu là vậy, nhưng sau khi lấy nhau một thời gian, tôi phát hiện chồng có bệnh sinh lý. Anh có nhu cầu rất thấp, xin đính chính là anh không hề bị gay, thậm chí anh không quan tâm đến việc tôi nghĩ sao về chuyện đó và anh luôn xem trọng công việc, những mối quan tâm khác hơn dù công việc của chồng tôi không hề áp lực. Tôi đang sức xuân phơi phới, và có nhu cầu được gần gũi anh như bao nhiêu cô gái trẻ khác. Tôi đang muốn có cháu đầu lòng nhưng thật sự khi biết anh như vậy tôi dường như bế tắc, không biết phải làm gì.

Mới lấy nhau mà một tháng chúng tôi chỉ quan hệ 2 lần, nhiều lắm là 3. Tôi cảm thấy rất tủi thân và lãnh cảm. Những lần đó, đều phải do tôi chủ động. Tôi rất buồn, đôi khi cảm thấy xấu hổ vì phụ nữ mà toàn phải chủ động khơi gợi và dẫn dắt hoàn toàn "câu chuyện" đó. Anh luôn xem tôi là người có đòi hỏi cao, mặc dù điều tôi mong muốn cũng chỉ là 2 lần/ tuần. Tôi thường góp ý anh về chuyện chăn gối, tôi thích thế nào, ra sao, nhưng anh không hề để tâm, thậm chí nghĩ tôi là người đàn bà không tốt.

Anh rất phong kiến và quan niệm đàn ông là người bàn bạc chuyện đó, nhưng trên thực tế chưa bao giờ anh hỏi tôi thích như thế nào cả. Chuyện quan hệ của vợ chồng tôi càng lúc càng tẻ nhạt, tôi gần anh vì nhu cầu sinh lý chứ thật sự cảm giác trong tôi đã mất gần hết. Tôi luôn cảm thấy anh miễn cưỡng quan hệ với tôi với một thái độ không hề có ham muốn. Nhiều lần gợi ý anh là tôi muốn chuyện đó, tôi thật sự rất xấu hổ nên giờ đây mỗi khi có nhu cầu, tôi thường tự mình "giải quyết".

Tôi rất thương anh, nên hoàn toàn không muốn ngoại tình, mặc dù có những "cái đuôi" theo tôi từ rất lâu, đến bây giờ vẫn còn và muốn liên lạc với tôi ngay cả khi đã biết tôi có chồng. Chuyện vợ chồng của chúng tôi càng lúc càng tệ, tôi không hề xấu đi, vẫn chăm sóc gia đình rất tận tâm, không làm gì phật lòng anh cả. Tôi cảm thấy không hạnh phúc, nhưng không hề muốn ly dị anh vì tôi thương anh nhiều lắm.

Tôi luôn nói với anh là chuyện đó cũng quyết định hạnh phúc của một gia đình, chứ không đơn thuần là vấn đề sinh lý, nhưng anh chẳng để ý và cho tôi là người đàn bà chỉ biết đến nhu cầu thể xác, vì nếu tôi thương anh thật sự tôi đã chẳng để tâm đến chuyện đó rồi. Anh quá cổ hủ và phong kiến, tôi đã thử nhiều cách khác nhau nhưng đều không thay đổi suy nghĩ của anh được.

Những lúc nằm gần anh nhưng anh không hề có cảm xúc muốn đụng chạm cơ thể, anh chỉ ôm choàng tôi ngủ như một người bạn. Những lúc tôi tự xử, tôi đều cố tưởng tượng rằng mình đang... với anh, và thế là nỗi tủi thân và khổ nhục lại trỗi dậy, nước mắt tôi lại đầm đìa suốt đêm trắng.

Tôi thật sự rất hoang mang không biết phải làm như thế nào, chúng tôi chỉ mới lấy nhau một năm mà chuyện đó dường như bế tắc. Tôi không hề muốn giải quyết chuyện này một mình, và tôi biết nếu như anh biết được, anh cũng không chấp nhận điều đó. Tôi thật sự bế tắc và từng nghĩ đến chuyện ly dị nhưng sâu thẳm tôi vẫn biết mình thương anh nhiều lắm, và tôi cũng không muốn ngoại tình. Tôi thành thật mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
 
Theo Trâm
VnExpress
thanhloan
Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.