Tủi thân vì anh trai coi mình như ôsin
Từ ngày anh nó cưới được chị dâu người thành phố, tính tình anh thay đổi hẳn. Anh ít về quê hơn vì ở rể nhà vợ. Mỗi lần về nhà, anh biếu ba mẹ vài trăm ngàn nhưng tỏ ra đầy uy quyền, quát người này nạt người kia.
Nhìn nó cặm cụi nấu nướng ở dưới bếp, anh bảo: “Mày cố học đi, sau này tao đưa lên thành phố học để mở mày mở mặt với bà con”. Nó nghe vậy, lòng không vui, chẳng hiểu trên đó có gì mà anh nó tự hào đến vậy. Học xong cấp ba, nó lên thành phố thi đại học theo ý của ba mẹ. Sức học trung bình, chỉ đủ điểm vào học trung cấp, nó định không đi học nhưng anh bảo cứ lên, anh sẽ lo cho. Ba mẹ nó nghe thế cũng mừng vì con gái ở quê nó ít ai được đi học xa như vậy.
Nhiều đêm, nó buồn đến phát khóc vì tủi thân. Nó không hiểu tại sao anh lại đối xử với nó như vậy. Nếu không lo được thì anh để nó ở quê với ba mẹ, sao lại đem nó lên đây đi ở đợ. Người ta đi ở còn được trả công, được nhà chủ đối đãi tử tế, nó thì chẳng có gì. Sao anh nó lại chối bỏ nguồn gốc xuất thân của mình để dựa dẫm vào đồng tiền của nhà vợ cho người ta khinh. Nhìn anh nhún nhường, lễ phép với ba mẹ vợ, nó uất đến tận cổ. Nhớ cái cảnh anh về nhà, ném vài trăm ngàn lên bàn rồi quát cha nạt mẹ mà thấy đắng cay. Cuộc sống có hạnh phúc được không khi người ta không có sự tôn trọng nhau?
PNO