Tướng Lê Hữu Đức: Bác sỹ ta gan thật!
Giadinh.net - Trong suốt cuộc đời quân ngũ của mình, tướng Lê Hữu Đức, người có thời được Mỹ ngụy kinh sợ gọi là “Hổ cụt Tây Nguyên”, đã 17 lần bị thương, mất một cánh tay và một lần mổ vai không thuốc gây mê, gây tê gì cả.
“Đi suốt hai cuộc chiến tranh vĩ đại của dân tộc, nếu không có những người chiến sỹ quân y chắc chúng tôi không thể có mặt hôm nay”, tướng Đức hồi tưởng lại.
Trong những năm 1961 - 1963, dù bị thương cụt một bàn tay từ năm 1947, song ông vẫn nhiều lần xin vào Nam trực tiếp chiến đấu, nhưng chưa được chấp nhận vì hồi đó lương thực còn khó khăn, bộ đội phải vừa sản xuất vừa chiến đấu mà ông thì chỉ có một bàn tay. Mãi đến đầu năm 1965 ông được cấp trên điều về Sư đoàn 325B vào
Kỷ niệm ấn tượng nhất của trung tướng Lê Hữu Đức là lần ông được một bác sĩ quân y khu 5 tên là Kỹ “mổ chay” để lấy một mảnh xương vỡ trên bả vai. Bác sĩ Kỹ nói: “Tôi không có thuốc gây mê, anh có chịu đau được thì tôi “mổ chay”, chứ để thế này thì không được, tay anh sẽ hỏng mất”. Tướng Đức đồng ý. Vị bác sĩ lấy dây treo cánh tay ông lên ngực, rồi rạch vết thương và chọc mạnh hai ngón tay vào bả vai ông. “Tôi nghiến chặt răng và nhìn thấy một luồng máu phụt cầu vồng từ vai ra. Tê dại. May mà anh ấy làm nhanh, chỉ hơn 5 phút là xong. Thấy làm nhanh quá, tôi lại nghiến răng đề nghị: “Anh xem lại có sót mảnh nào không lấy ra nốt cho tôi, thà chịu đau một lần còn hơn là sau này phải mổ lại”. Thế là anh Kỹ lại dùng hai tay banh vết thương ra, sục sạo rồi phấn khởi, nói: “Hết rồi ông Đức ạ”. Tôi thấy các bác sỹ của ta vừa giỏi mà cũng gan thật!
Lần khác, cũng tại chiến trường khu 5, máy bay địch đánh bom trúng sở chỉ huy, san phẳng mọi thứ. Căn hầm của Tướng Đức và cần vụ tan tành không còn dấu vết, nhưng ông vẫn sống và chỉ bị vùi lấp. Sau trận oanh tạc, mọi người đã rơi nước mắt vì nghĩ rằng ông đã hy sinh. Thế nhưng một vị chỉ huy đã ra lệnh cho anh em: Tan xác cũng phải tìm bằng được thân thể anh Đức.
Ở dưới hầm, tướng Đức nghe trên đầu có tiếng bước chân, ông mừng rỡ bảo cần vụ: Khi nào thấy gậy của anh em ở trên thục xuống, phải nắm lấy lắc thật mạnh để báo hiệu cho đồng đội biết mình đang còn sống mà cứu.
Quả nhiên một lát sau một chiếc gậy chọc xuống đúng khoảng cách giữa mặt hai người, cả hai vội nắm lấy gậy lắc lấy lắc để. Đồng đội reo hò khi hai thầy trò được đưa lên mặt đất. “Bom đạn gầm ghè nhiều lần nhưng làm sao giết nổi tôi” - tướng Đức vui vẻ khẳng định.
Hồng Sơn