Về nhà lấy tập tài liệu để quên, tôi hoảng hốt gặp vợ nằm ngã gục ở chân cầu thang, biết nguyên nhân tôi thấy mình ngu dốt vô cùng
Tôi hối hận quá sao tôi lại nói câu ấy khiến vợ tôi phải suy nghĩ rồi làm việc dại dột này?
Tôi là một người ưa ngoại hình, bản thân thích thể thao, hay tập gym nên cũng thích những cô gái cao ráo, vóc dáng sexy. Vợ tôi trước khi sinh con đẹp chuẩn thắt đáy lưng ong, nhưng sinh xong thì sồ sề kinh khủng. Chuyện ở cữ của phụ nữ tôi không tìm hiểu vì quá bận, lúc về nhà tôi lại chỉ biết đòi hỏi và chê bai mà không để ý sắc mặt của vợ.
Đến hôm nay, nghĩ lại tôi vẫn còn run khi nhớ lại sự việc ngày hôm ấy. Nhìn vợ ngủ thiếp trên giường bệnh, tôi xót xa vô cùng.
Tôi giao phó hoàn toàn việc ở cữ của vợ, chăm bẵm cháu đích tôn cho mẹ mình. Cô ấy được mẹ tôi tẩm bổ hết cỡ: móng giò, canh gà, bồ câu, xôi nếp... tất cả nhằm mục đích có sữa tốt nuôi con. Chính vì vậy mà vợ tôi tăng 20kg lúc bầu, sinh xong cũng không giảm được lại có phần mỡ màng thêm.

Tôi không biết cô ấy khóc thầm khi bị tôi chê bai. (Ảnh minh họa)
Một lần đi công tác về, tôi bị thu hút bởi một cô gái dáng rất đẹp ở sân bay, hình bóng cô ta cứ lởn vởn trong đầu khi tôi thầm so sánh với vợ mình hiện tại. Tối về, khi hai vợ chồng gần gũi, tôi tắt đèn đi vì cảm giác khó chịu khi nhìn vào những ngấn mỡ trên người vợ. Xong việc tôi làu bàu: "Em xem thế nào giảm cân đi, thế này anh tụt hứng quá, người gì mà toàn mỡ là mỡ".
Trong bóng đêm, tôi không biết vợ mình có cảm xúc gì, quay lưng ngủ với nỗi bực dọc của riêng mình. Những ngày sau, tôi thấy mẹ gắt lên quát cô ấy vì không chịu ăn đồ bà nấu, nhiều khi còn bỏ đi hơn nửa. Ngày nào tôi cũng vội vã đi làm nên những lời ấy tôi nghe qua loa rồi bỏ ngoài tai. Không ăn cũng được, tôi bảo vợ cứ ăn hoa quả, rau xanh nhiều vào cho dáng đẹp mà không béo. Cô ấy vâng dạ nghe lời tôi, mặc cho mẹ chồng khó chịu.
Cho đến buổi chiều ấy, tôi về nhà lấy tập tài liệu bỏ quên. Mẹ tôi đang nằm ngủ cạnh cháu trong phòng ngủ tầng 1. Lên tầng 3, tôi gặp vợ nằm ngã gục ở chân cầu thang, ngất lịm, trán sưng và tụ máu. Trên người cô ấy đang mặc bộ đồ tập còn ẩm mồ hôi. Tôi hoảng hốt lay gọi cô ấy, bế ra xe đưa thẳng đến bệnh viện gần nhà.

Tôi vô tâm quá nên đẩy vợ vào nguy hiểm. (Ảnh minh họa)
Bác sĩ khám xong bảo tôi: "Vợ cậu bị bệnh huyết áp thấp, đang nuôi con nhỏ mà ăn kiêng thái quá, còn tập thể dục cường độ cao. Chắc cô ấy chóng mặt nên ngã ở cầu thang, đầu chấn thương nhẹ nhưng vẫn cần nằm viện theo dõi thêm".
Tôi ôm mặt ân hận. Vợ tỉnh dậy bảo tôi là cô ấy giảm được 5kg trong 2 tuần nên vui lắm. Cô ấy sẽ cố gắng để tôi hài lòng. Lúc đó sự ân hận trào lên, tôi thật ngu dốt, chuyện ở cữ của phụ nữ đã đủ mệt mỏi rồi, tôi lại còn nói những câu đau lòng khiến vợ tôi phải suy nghĩ rồi làm việc dại dột này.
Giá như tôi cứ nhẹ nhàng động viên, quan tâm bữa ăn đủ chất mà không cắt giảm quá nhiều của vợ. Giá như tôi tư vấn cho vợ cách tập thể thao. Tôi vốn tìm hiểu kỹ và giỏi các môn gym lắm cơ mà. Tôi chỉ biết nghĩ cho cảm xúc của mình mà không biết vợ bị ám ảnh tâm lý đến thế. Ra đường gặp chuyện không hài lòng, tôi lại trút lên vợ. Tôi đúng là người chồng vô tâm đáng trách.
Bây giờ về nhà rồi, mẹ tôi mắng vợ tội không biết chăm sóc bản thân, báo hại bà phải chăm cháu nguyên 3 ngày không ai đỡ đần trong lúc vợ tôi nằm viện. Tôi muốn giúp vợ ăn thực đơn mới khoa học hơn mà không thuyết phục được mẹ. Tôi phải làm sao để mẹ vui, vợ vui và mình cũng hài lòng bây giờ mọi người nhỉ?
Theo K.H.O.I (Nhịp Sống Việt)
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.