Vì mấy con tôm mà mẹ đẻ và mẹ chồng lao vào 'khẩu chiến', còn tôi chỉ biết ôm con nhỏ khóc nức nở
Mẹ chồng thì ghê gớm, mẹ đẻ lại nóng tính nên mới xảy ra sự việc. Nhưng suy cho cùng, tất cả cũng là lỗi ở tôi.
Tôi lấy chồng vừa tròn 7 tháng nhưng đã sinh con được 2 tháng rồi. Hai đứa công ăn việc làm chưa ổn định nên việc cưới xin khiến cả hai nhà đều không bằng lòng, chỉ là lỡ rồi nên đành chấp nhận mà thôi.
Cũng chính bởi vậy mà sự xuất hiện của tôi khiến mẹ chồng cảm thấy rất khó chịu. Bà cũng không thích cháu nội mặc dù gia đình mới chỉ có con trai tôi là cháu đầu tiên. Từ ngày sinh cháu ra đến nay, số lần bà bế cháu chắc cũng đếm được trên đầu ngón tay. Mẹ chồng tôi cho rằng, chính mẹ con tôi là những người đã cản trở đường công danh sự nghiệp của con trai bà. Nói vậy là cũng đủ hiểu, cuộc sống của tôi ở nhà chồng mệt mỏi và ê chề đến thế nào. Nhưng biết làm sao, vì tất cả là do mình chọn lựa, có ai ép đâu.
Lại nói về mẹ chồng tôi, chẳng thích chăm con chăm cháu đâu nhưng con dâu xin về ngoại thì lại không cho vì ngại mang tiếng với hàng xóm láng giềng. Mẹ đẻ của tôi biết chuyện, bà vốn cũng nóng tính, lại thương con thương cháu nên gọi điện bảo tôi: "Con cứ thông báo là về ngoại vài tháng, không có gì mà phải sợ". Nhưng nói gì thì nói, đã đi lấy chồng, đâu phải cứ nói đi là đi được nếu như không được bố mẹ chồng cho phép. Bản thân tôi thì chỉ muốn sống dĩ hòa vi quý, căng thẳng, to tiếng với nhau thật chẳng hay ho gì mà cốt lõi của vấn đề cũng không giải quyết được.
Mẹ đẻ tôi thì vẫn hậm hực trong lòng lắm, có hôm bà bảo: "Để tao sang nói chuyện cho rõ ràng, cảm thấy không ưng thì thôi, bỏ nhau rồi về sống với bố mẹ, không chết được". Thấy mẹ như vậy, tôi cứ phải can ngăn suốt ngày.

Chứng kiến cảnh mẹ chồng và mẹ ruột "khẩu chiến", tôi thực sự cảm thấy bất lực. (Ảnh minh họa)
Thế nhưng đúng là chẳng ai nhẫn nhịn mãi được. Hôm ấy mẹ đẻ tôi mua được mẻ tôm ngon. Biết con gái thích ăn nên bà làm món tôm chiên mà tôi thích rồi mang sang cho tôi. Gặp bà thông gia ở nhà, mẹ đẻ tôi cố tỏ ra bình thường:
- "Em chào bà".
- "Vâng, chào bà. Bà sang có việc gì đấy?".
- "Em sang chơi với cháu thôi. Cháu ngủ hay thức hả bà?".
- "Tôi cũng chả biết".
- "Thế ạ. Tiện thể có mấy con tôm ngon em mang cho cái Tâm, nó thích ăn tôm".
Nghe thấy tiếng mẹ đẻ nên tôi chạy xuống. Thế nhưng chưa kịp xuống đến nơi thì đã thấy hai mẹ to tiếng với nhau:
- "Sao bà lại làm thế? Nhà tôi có để cho con gái bà đói ăn đâu mà bà phải mang đồ ăn tận sang đây. Bà làm thế là bà coi thường gia đình tôi đấy nhé".
- "Ơ bà buồn cười nhỉ. Bà có tật giật mình à? Tôi có bảo con tôi ở nhà bà đói ăn đâu, bà tự nói ra đấy nhé. Còn con tôi, cháu tôi thì tôi quan tâm không được hay sao?".
Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, tôi lao ngay xuống để giải vây với mục đích xoa dịu sự việc. Tuy nhiên hai mẹ gạt tôi ra ngoài, lao vào nhau "khẩu chiến":
- "Bà đúng là người sống không biết đối nhân xử thế. Con gái lấy chồng là theo đạo nhà chồng, đừng có cái kiểu mẹ đẻ suốt ngày dấm dúi sang đây to nhỏ rồi xúi giục nó".
- "Bà mà tốt thì sợ gì tôi xúi giục nó. Tôi nhịn bà nhiều rồi nhé, hôm nay thì lành làm gáo, vỡ làm muôi, bà đừng có mà bắt nạt con tôi"…
Cuộc cãi vã của hai mẹ càng lúc càng ầm ĩ khiến hàng xóm chạy sang xem. Tôi thì xấu hổ vô cùng nhưng hai mẹ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Mọi người trong nhà đi vắng cả nên tôi cũng bất lực, chỉ biết ôm con ngồi nhìn mà ngao ngán rồi tủi thân bật khóc nức nở. Cơ sự này, chẳng phải là do tôi yêu đương không biết giữ mình mà ra hay sao?
Theo Lee NF (Helino)
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 15 giờ trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...