Vợ chồng méo mặt vì em chồng đến "ăn chực" quá đều đặn

| Tâm sự

Tôi đau đầu khi thấy tiền ăn đã tăng gấp đôi so với tháng trước.

2 tháng nay, vợ chồng em trai tôi đến thành phố ở và thường hay đến nhà tôi chơi, ăn uống nhậu nhẹt vào buổi tối. Sẽ chẳng có gì để nói nếu như em ấy không đến quá thường xuyên, một tuần đã đến 5 ngày, trừ 2 ngày cuối tuần phải về nhà ngoại. Ban đầu, vợ tôi cũng tiếp đón với thái độ vui vẻ, nhiệt tình. Cô ấy còn nấu mấy món ngon cho cả nhà cùng dùng bữa. Em trai tôi ỷ là nhà của anh trai nên rất vô tư, ăn uống xong thì bỏ về hoặc lục lọi đồ ăn trong tủ lạnh. Chưa có bữa cơm nào vợ chồng em ấy chủ động chia tiền cho vợ chồng tôi. Em trai còn bảo đến nhà tôi là vì quý mến anh chị chứ chẳng phải nhà ai em ấy cũng tới. Tôi chỉ biết cười trừ, còn vợ tôi thì giận lắm.

Tháng trước, em trai báo tin vợ có bầu rồi bảo tôi tổ chức bữa tiệc ăn mừng. Nghĩ ở thành phố chỉ có 2 anh em nương tựa nhau nên tôi đành bấm bụng bảo vợ mua ít thức ăn ngon về nấu. Vợ tôi hậm hực lắm nhưng vì không muốn chồng khó xử nên mới mua thịt bò, tôm, cua về nấu nồi bún riêu hải sản. Lúc đó cũng là cuối tháng, chúng tôi cũng đang eo hẹp về tiền bạc. Vậy mà em trai lại chê bai, cho rằng vợ chồng tôi keo kiệt, gọi là tiệc ăn mừng mà chỉ có mỗi nồi bún. Vợ tôi càng cay cú hơn và bảo nếu tôi không giải quyết triệt để với em trai thì cô ấy sẽ bỏ về nhà ngoại ở.

Tôi lựa lời nói với em trai, bảo em hạn chế đến nhà mình vì tiền bạc tôi cũng chẳng dư dả nhiều để nấu cho 2 miệng ăn nữa. Em trai giận dỗi, gọi điện mách bố mẹ rằng chúng tôi không biết thương, không biết lo lắng cho em trai. Sau đó, em tôi ngưng đến 1 tuần ra vẻ tự ái, rồi lại đến tiếp, cứ như nhà tôi là chỗ nấu ăn miễn phí vậy.

Hôm qua, vợ vứt lên bàn cuốn sổ chi tiêu và nói rõ tiền ăn đã tăng gấp đôi so với bình thường nên tiền tiết kiệm cũng bị giảm xuống. Vợ bảo tuần này nếu em trai tôi vẫn còn đến "ăn chực", cô ấy sẽ bỏ về nhà mẹ đẻ chứ sức chịu đựng đã cạn kiệt rồi.

Tôi nhắn tin cho em trai thì em hằn học bảo tôi quá sợ vợ, vợ này không có thì có vợ khác chứ em trai thì chỉ có một. Tôi cũng khó chịu với em trai lắm nhưng không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào? Chẳng lẽ lại đuổi em trai, em dâu ra khỏi nhà mình chỉ vì mấy bữa cơm?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.