Vợ chồng tôi đang giận nhau, đồng nghiệp còn "đổ thêm dầu vào lửa" làm tôi tức sôi gan

| Tâm sự

Đồng nghiệp của chồng đến nhà chơi, thấy vợ chồng tôi "cơm không lành, canh không ngọt" thì đưa ra lời khuyên "vô tri" nhất trái đất này.

Chồng tôi có tính tự ái, sĩ diện cao. Anh ấy luôn muốn mình phải hơn người khác chứ không chịu nhận phần thua thiệt. Nhưng sống trên đời, làm gì có ai đạt được mọi mong ước, có ai mà gặp may mắn, suôn sẻ hoài; cũng phải có thất bại hay thua kém người ta chứ? Tôi khuyên mãi mà chồng vẫn không thông suốt tư tưởng, luôn đổ lỗi cho người khác mỗi khi bản thân làm sai.

Tuần trước, chồng tôi gây ra lỗi sai trong công việc và bị phạt trừ lương. Nhưng anh lại đổ lỗi bị đồng nghiệp "chơi xấu" nên anh mới như vậy. Cứ đi làm thì thôi, về nhà, chồng lại ca thán chuyện đồng nghiệp này kia mà chưa bao giờ nhìn nhận lỗi sai của bản thân. Tôi bực quá nên phân tích rõ cho anh thấy với mong muốn anh rút kinh nghiệm. Vậy mà chồng lại cho rằng tôi bênh người dưng, chê trách anh yếu kém... Anh giận dữ, ôm gối ra ngoài ngủ riêng, chiều tan làm thì đi nhậu chứ không về nhà ăn cơm. Nguyên cả tuần nay rồi, tôi vì bực mình nên cũng không thèm đếm xỉa tới chồng nữa.

Tối qua, chồng tôi dẫn 2 người đồng nghiệp thân thiết (cũng chẳng tài cán gì) ở công ty về nhà chơi. Thấy bạn của chồng đến, tôi cũng hỏi han và nấu vài món ngon thết đãi họ. Lúc ngà ngà say, chồng tôi kể xấu về vợ, nói tôi không hiểu tâm lý, không thương chồng; thà bênh vực người ngoài chứ không chịu thừa nhận năng lực của chồng. Tôi bế con nằm trên võng, nghe anh nói là đã tức anh ách trong lòng rồi. Chuyện nhà mà chồng vạch áo cho người xem lưng, đúng là xấu hổ.

Vợ chồng tôi đang giận nhau, đồng nghiệp còn "đổ thêm dầu vào lửa" làm tôi tức sôi gan - Ảnh 1.

Đồng nghiệp của chồng khiến tôi tức run người. (Ảnh minh họa)

Bất ngờ, một người đồng nghiệp của anh lên tiếng bảo: "Vợ thế là không được, vợ là phải biết an ủi động viên chồng, mềm mỏng dịu dàng mới là đàn bà, chứ không thì lấy vợ làm gì, bỏ quách ở mình cho đỡ mệt thân". Tôi bàng hoàng với câu nói của anh ta. Chồng tôi lại không phản bác mà còn khen hay, mời bia anh ta càng làm tôi giận sôi gan.

Không chịu nổi cảnh bản thân bị nói xấu nữa, tôi đứng dậy, nói thẳng với đám bạn chồng rằng con trai nhỏ cần không gian yên tĩnh để ngủ nên mời họ về cho. Bị đuổi khéo, 2 người bọn họ tức tối lắm, còn kéo chồng tôi ra ngoài nói thì thầm gì đó, ánh mắt lấm lét nhìn tôi. Họ vừa về, chồng tôi đã nổi cơn giận, mắng chửi tôi một trận, còn hất đổ chén bát.

Tôi cũng mặc kệ, để nguyên chén bát đó đến ngày hôm sau cho chồng tự gây tự dọn. Có cách nào để tách anh khỏi đám bạn xấu kia không? Thấy vợ chồng người ta mâu thuẫn mà còn "đổ thêm dầu vào lửa" thì đúng là chỉ có "bè" chứ "bạn" gì?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.