Vợ lắm tiền coi thường chồng như giẻ rách
Được cái, vợ lắm tiền của tôi rất thoáng. Em chi tiền nhiều khi khiến tôi nóng mặt. Nhưng ngoài điều này ra, tôi chẳng thấy ở vợ có điều gì tốt nữa cả.
Tôi và cô ấy quen nhau rất tình cờ, cứ như duyên số sắp đặt chúng tôi đến bên nhau vậy. Cô ấy là bác sĩ một bệnh viện lớn. Còn tôi, chỉ là một anh giáo viên cấp 3, đồng lương eo hẹp đến nỗi chỉ đủ lo bản thân.
Ngày ấy, ba tôi bị đột quỵ và phải nằm viện một thời gian. Sau giờ làm, tôi lại tất tả xuống viện chăm ba (vì tôi là con trai một). Nhìn tôi hôm thì đem giáo án xuống viện, hôm lại đem cả mấy tập bài xuống chấm nên cô ấy (đang là bác sĩ trực tiếp điều trị ca của ba tôi) tới nói chuyện làm quen. Thế rồi những ngày ở viện, chúng tôi trò chuyện nhiều hơn. Sau đó chính em chủ động xin số điện thoại của tôi với lí do nếu ông cụ có trở bệnh gì nữa thì điện cho cô ấy.
Rồi em hẹn tôi đi cà phê, ăn tối và chúng tôi yêu nhau. Xin nói cho mọi người biết, vợ tôi không đẹp, nếu không nói thẳng là thuộc dạng “gái xấu”. Nhưng gia đình em thì rất giàu có và em hiện cũng đang có một phòng mạch tư làm ăn rất tốt. Có lẽ vì xấu nên mãi 28 tuổi em vẫn chưa có chồng?
Sau 6 tháng yêu nhau, chúng tôi quyết định cưới, vì tuổi tôi và em đã lớn rồi (tôi hơn em 2 tuổi). Tôi đã nghĩ mình không quan trọng hình thức, chấp nhận lấy gái già và xấu như em thì em sẽ thương yêu, chiều chuộng tôi hết mực. Nhưng không, tôi đã nhầm.
Em thuộc típ người ít nói (không lắm điều), cũng có tài đấy nhưng nhiều người còn tài giỏi hơn. Nhưng em lắm tiền, và từ lắm tiền, như một điều hiển nhiên, em cũng sinh ra lắm tật xấu. Và trong những tật xấu đó, tôi ghét cay ghét đắng cái thái độ coi thường chồng.
Vợ tôi vì lắm tiền nên hay ỷ lại và tìm cách giải quyết mọi chuyện đều bằng tiền. Chính vì thế mà vợ chồng tôi cãi vã nhau rất nhiều. Ngày con gái tôi đi học tiểu học, tôi với tư cách là một giáo viên đã khuyên em nên cho con học ở trường công thôi. Nhưng em không chịu, em đòi cho con học ở trường quốc tế. Em nói, ở trường quốc tế sẽ dạy con bé những kiến thực sâu rộng thuộc mọi lĩnh vực, sẽ nhào nặn con bé trở thành một “ngôi sao”, rồi thì đội ngũ giáo viên trên chuẩn, rồi thì con bé sẽ nói tiếng Anh nhanh như gió vì trường toàn giáo viên nước ngoài.
Chúng tôi cãi nhau, rồi giận nhau cả tuần. Một tuần sau, tôi đem hồ sơ về thì thấy em cũng đem hồ sơ về. Chúng tôi lại bàn luận một trận nảy lửa nữa. Và sau khi nghe em nói em đã tốn cả hơn cả chục triệu mới mua được bộ hồ sơ này thì tôi chào thua. Vì có tiền, em đã thắng.
Vợ tôi hay ngêu ngao rằng “Có tiền mua tiên cũng được”. Và thực tế đã chứng minh cho điều đó. Năng lực của em chỉ thuộc dạng bình thường ở bệnh viện tư, nhưng em rất chịu chi cho những khoản công quỹ, rồi hay dẫn các sếp đi ăn nhậu tại các nhà hàng lớn nên em rất được lòng sếp. Kết quả, em nhanh chóng leo lên chức trưởng khoa.
Ngày nhận quyết định nâng chức, em đem nó về, phe phẩy trước mặt tôi như ngầm tỏ ý “anh đã thấy tôi giỏi thế nào chưa?”. Tôi biết ý buông môt câu “cũng nhờ tiền mới có chứ gì?” khiến em tiu nghỉu, cầm tờ giấy đi vào phòng.
Có tiền khiến vợ tôi tỏ ra khinh chồng thấy rõ. Em đi làm, sau đó khám ngoài giờ tận 8 giờ tối mới nghỉ. Vậy nên mọi việc trong nhà, đều rơi vào tay tôi. Lau nhà, nấu ăn, giặt giũ, chỉ con học, rồi cho con ngủ… Khi bình thường thì không sao nhưng những lần hội giảng giáo viên giỏi là tôi như muốn nổi điên.
Có lần, tôi nói với em về nhiệm vụ của một người vợ. Ngay tức thì, em vênh mặt bảo “Tôi kiếm nhiều tiền, khổ cực cũng là lo cho cha con anh. Anh còn than vãn gì nữa. Nếu anh cảm thấy mệt mỏi quá thì thuê người giúp việc, không thì nghỉ làm đi. Lương giáo viên anh, chỉ đủ cà phê sáng là cùng. Nếu tôi không nai lưng ra làm, liệu con anh có được học trường quốc tế, anh có tiền để ăn xài, để cho ba mẹ dưới quê không?”… Phải kiềm chế lắm tôi mới không cho cô ấy một tát tai vì tội coi thường chồng.
Được cái, vợ tôi lại rất thoáng. Em chi tiền nhiều khi khiến tôi nóng mặt. Tết, em cho mỗi đứa cháu tôi 2 triệu. Mà tổng cộng, tôi có tới 8 đứa cháu. Giỗ chạp, em đưa ba mẹ tôi hơn cả chục triệu, rồi còn mua hàng tá thức ăn về… Nên mỗi lần chúng tôi đánh xe về quê, nhà tôi như có hội. Đó cũng là một điều tốt, nhưng ngoài điều này ra, tôi chẳng thấy ở em điều gì tốt nữa cả.
Mới hôm qua, vợ tôi dẫn một cô bé trẻ tầm 18 tuổi về nhà nói là người giúp việc. Cô ấy thậm chí chẳng thèm hỏi ý kiến tôi. Mà tôi thì chúa ghét có sự hiện diện của người lạ trong nhà mình. Vì chuyện này, chúng tôi lại cãi nhau to. Em nhất quyết bảo em sẽ chi tiền thuê giúp việc nên tôi không cần phải bận tâm gì hết. Và em quyết như vậy thì tôi phải nghe thế. Em nói muốn em nghe lời, hãy kiếm tiền được nhiều hơn em thì có quyền.
Ai cũng bảo, vợ lắm tiền là sướng nhưng tôi chẳng thấy sướng, chẳng thấy hạnh phúc mà chỉ thấy áp lực và mệt mỏi. Tôi nào có khác gì một chiếc giẻ rách trong mắt vợ đâu. Tôi chỉ muốn có một gia đình thực sự, vợ chồng quay quần bên mâm cơm, cùng chăm sóc con nhỏ.
Tiền nhiều mà gia đình lạnh lẽo, trống vắng tiếng cười thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Theo mọi người, tôi phải làm gì để vợ tôi nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống và thôi ỷ lại vào sức mạnh của đồng tiền đây?
Theo Afamily/Tri thức trẻ
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.