Vợ nằng nặc đòi thuê người giúp việc dù mẹ đang sống cùng, tôi lập tức gật đầu trong một lần về nhà lấy tập tài liệu để quên
Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều trong việc nuôi dạy con. Cô ấy không muốn bà nội ở nhà trông cháu, còn tôi không thấy vấn đề gì nên khăng khăng giữ bà lại.
Hồi vợ tôi bầu bí, hai đứa đã dự tính sẽ đón bà nội lên đỡ đần, trông cháu giúp. Khi vợ tôi hết nghỉ thai sản thì cũng không lo vì mọi thứ đã có bà đảm đương. Tuy nhiên, tới tháng thứ 9, khi đón mẹ lên chung sống thì ngày nào nhà tôi cũng có chuyện.
Mâu thuẫn giữa mẹ chồng - nàng dâu không đơn thuần chỉ dừng lại ở chuyện ăn uống hàng ngày. Vợ tôi tỏ ra khó chịu ra mặt và bảo là bà cổ hủ, lạc hậu, quan điểm lỗi thời. Bữa ăn nào hai người cũng tranh luận, tôi ở giữa khuyên can mệt nghỉ vẫn chẳng đâu vào đâu.
Nhưng chỉ thế thôi chưa đủ, đỉnh điểm là hôm vợ tôi sắp sinh... Hai người ở nhà và chẳng hiểu cãi vã về kinh nghiệm nuôi trẻ nhỏ thế nào mà vợ tôi đau bụng kèm dấu hiệu sắp sinh mà bà vẫn không thèm giúp đỡ, chỉ gọi điện thoại cho tôi rồi đưa giỏi đồ ra, bảo: Đấy, cô giỏi mà, kinh nghiệm mà!
Chuyện đó tôi cũng trách bà không hạ cái tôi xuống. Hai mẹ con cãi nhau chuyện gì thì cãi, nhưng khi vợ tôi đau đẻ thì còn ảnh hưởng tới tính mạng của cả mẹ và bé, bà lại không chịu dang tay giúp đỡ. Thấy tôi giận dỗi, bực bội, phân tích mãi rồi bà cũng xuôi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chủ động xin lỗi con dâu, rồi rưng rưng ôm cháu vào lòng.
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện từ đây sẽ nhẹ nhàng hơn. Ít nhất là 2 người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình sẽ biết hạ cái tôi xuống để cùng chăm sóc thằng nhỏ. Ấy thế mà không...
(Ảnh minh họa)
Ngày nào tôi đi làm về cũng đau đầu vì những cuộc cãi vã của hai người họ. Từ những chuyện nhỏ nhất như vợ tôi khăng khăng đủ 6 tháng mới ăn dặm, bà nội thì cái gì cũng đấm mồm đấm miệng và cho bé gặm.
Hay như chuyện dùng ti giả, bà bảo như thế không tốt, cứ cho thằng bé tự gặm tay hoặc gặm bất cứ thứ gì. Vợ tôi bực quá ném sạch, thế là bà giận. Hai người lại cãi nhau, bà thì bảo mình nhiều kinh nghiệm vì từng nuôi 3 đứa con. Vợ tôi thì dẫn chứng khoa học này kia, tôi thật sự quá mệt mỏi!
Khi sắp hết 6 tháng nghỉ thai sản, vợ tôi rất lo lắng và luôn bảo tôi: "Anh, em không yên tâm để bà trông cháu ở nhà đâu. Em thuê giúp việc nhé. Dù tốn kém 1 chút nhưng ít nhất em nói họ còn nghe. Còn bà nội, anh thấy đấy. Lúc nào bà cũng theo ý mình, toàn phản khoa học nữa!"
Nhưng tôi cũng thuyết phục vợ vì dù sao bà cũng nuôi tôi khôn lớn thế này, đâu có vấn đề gì. Cứ thử để bà trông cháu 1 thời gian xem sao, nếu có vấn đề gì thì sẽ tính tiếp. Hơn nữa, điều tôi lo nhất là mẹ sẽ giận. Bởi bà đang ở đây mà chúng tôi thuê giúp việc, như thế chẳng phải đuổi khéo bà sao? Còn nếu bà vẫn ở lại, chắc chắn bà giúp việc sẽ nghe theo sự chỉ đạo của mẹ tôi.
Ngày nào tôi cũng phải thuyết phục vợ từng chút một để cô ấy tin tưởng vào bà nội hơn. Nhưng cô ấy chỉ thiếu nước bật khóc, bảo: "Anh thử ở nhà đi, nhìn bà chăm cháu đi rồi sẽ hiểu. Con em sinh ra em không muốn nó bị làm sao. Còn lúc nào cũng đi so thời xưa với nay, nó khác nhau lắm rồi đấy!"
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, thế rồi vợ tôi vẫn nghe lời. Thế nhưng chỉ sau mấy ngày, con trai tôi đúng là quấy khóc hơn hẳn. Những thói quen vợ tôi bao công rèn rũa như ăn đúng giờ, ngủ 1 mạch từ tối tới sáng, không xem TV, điện thoại thì nay thay đổi hết.
Vì bà ở nhà khó trông nên cứ ru nó ngủ, thành ra đêm 11-12h vẫn thao thao. Rồi ăn uống cũng dở dở ương ương, bà cho nó gặm rau, ăn bánh quy đều đều. Vợ gào lên, tôi lại phải đứng ra xoa dịu, cho rằng đó là chuyện thường dù thực lòng cũng có chút lo lắng.
Nhưng một ngày nọ, khi tôi để quên tập tài liệu quan trọng cho khách hàng ở nhà, mà đầu giờ chiều tôi đã phải gặp họ rồi nên đành phi như bay về nhà. Tới nơi, tôi ngạc nhiên khi thấy bà nằm sofa xem TV, cháu thì thả nó khắp phòng khách với mấy món đồ chơi bẩn bẩn, đồ ăn tùm lum. Rồi thằng bé bất ngờ quờ vào lọ hoa ở trên bàn (không hiểu sao bà rót ra lại để đó) và bị đổ nước, lọ rơi vào đầu. Tôi buông vội chiếc cặp sách chạy tới dỗ con, bà lúc này cũng mới bối rối ra ôm.
Tận mắt chứng kiến cảnh bà khá thờ ơ nằm xem phim mặc kệ cháu chơi tôi mới hiểu cảm giác của vợ. Thật sự, tôi nghĩ sẽ nói chuyện thẳng thắn với bà và thuê người giúp việc như vợ nói.
Theo Nhịp sống Việt
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.