Vợ nằng nặc đòi thuê người giúp việc dù mẹ đang sống cùng, tôi lập tức gật đầu trong một lần về nhà lấy tập tài liệu để quên
Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều trong việc nuôi dạy con. Cô ấy không muốn bà nội ở nhà trông cháu, còn tôi không thấy vấn đề gì nên khăng khăng giữ bà lại.
Hồi vợ tôi bầu bí, hai đứa đã dự tính sẽ đón bà nội lên đỡ đần, trông cháu giúp. Khi vợ tôi hết nghỉ thai sản thì cũng không lo vì mọi thứ đã có bà đảm đương. Tuy nhiên, tới tháng thứ 9, khi đón mẹ lên chung sống thì ngày nào nhà tôi cũng có chuyện.
Mâu thuẫn giữa mẹ chồng - nàng dâu không đơn thuần chỉ dừng lại ở chuyện ăn uống hàng ngày. Vợ tôi tỏ ra khó chịu ra mặt và bảo là bà cổ hủ, lạc hậu, quan điểm lỗi thời. Bữa ăn nào hai người cũng tranh luận, tôi ở giữa khuyên can mệt nghỉ vẫn chẳng đâu vào đâu.
Nhưng chỉ thế thôi chưa đủ, đỉnh điểm là hôm vợ tôi sắp sinh... Hai người ở nhà và chẳng hiểu cãi vã về kinh nghiệm nuôi trẻ nhỏ thế nào mà vợ tôi đau bụng kèm dấu hiệu sắp sinh mà bà vẫn không thèm giúp đỡ, chỉ gọi điện thoại cho tôi rồi đưa giỏi đồ ra, bảo: Đấy, cô giỏi mà, kinh nghiệm mà!
Chuyện đó tôi cũng trách bà không hạ cái tôi xuống. Hai mẹ con cãi nhau chuyện gì thì cãi, nhưng khi vợ tôi đau đẻ thì còn ảnh hưởng tới tính mạng của cả mẹ và bé, bà lại không chịu dang tay giúp đỡ. Thấy tôi giận dỗi, bực bội, phân tích mãi rồi bà cũng xuôi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ chủ động xin lỗi con dâu, rồi rưng rưng ôm cháu vào lòng.
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện từ đây sẽ nhẹ nhàng hơn. Ít nhất là 2 người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình sẽ biết hạ cái tôi xuống để cùng chăm sóc thằng nhỏ. Ấy thế mà không...
(Ảnh minh họa)
Ngày nào tôi đi làm về cũng đau đầu vì những cuộc cãi vã của hai người họ. Từ những chuyện nhỏ nhất như vợ tôi khăng khăng đủ 6 tháng mới ăn dặm, bà nội thì cái gì cũng đấm mồm đấm miệng và cho bé gặm.
Hay như chuyện dùng ti giả, bà bảo như thế không tốt, cứ cho thằng bé tự gặm tay hoặc gặm bất cứ thứ gì. Vợ tôi bực quá ném sạch, thế là bà giận. Hai người lại cãi nhau, bà thì bảo mình nhiều kinh nghiệm vì từng nuôi 3 đứa con. Vợ tôi thì dẫn chứng khoa học này kia, tôi thật sự quá mệt mỏi!
Khi sắp hết 6 tháng nghỉ thai sản, vợ tôi rất lo lắng và luôn bảo tôi: "Anh, em không yên tâm để bà trông cháu ở nhà đâu. Em thuê giúp việc nhé. Dù tốn kém 1 chút nhưng ít nhất em nói họ còn nghe. Còn bà nội, anh thấy đấy. Lúc nào bà cũng theo ý mình, toàn phản khoa học nữa!"
Nhưng tôi cũng thuyết phục vợ vì dù sao bà cũng nuôi tôi khôn lớn thế này, đâu có vấn đề gì. Cứ thử để bà trông cháu 1 thời gian xem sao, nếu có vấn đề gì thì sẽ tính tiếp. Hơn nữa, điều tôi lo nhất là mẹ sẽ giận. Bởi bà đang ở đây mà chúng tôi thuê giúp việc, như thế chẳng phải đuổi khéo bà sao? Còn nếu bà vẫn ở lại, chắc chắn bà giúp việc sẽ nghe theo sự chỉ đạo của mẹ tôi.
Ngày nào tôi cũng phải thuyết phục vợ từng chút một để cô ấy tin tưởng vào bà nội hơn. Nhưng cô ấy chỉ thiếu nước bật khóc, bảo: "Anh thử ở nhà đi, nhìn bà chăm cháu đi rồi sẽ hiểu. Con em sinh ra em không muốn nó bị làm sao. Còn lúc nào cũng đi so thời xưa với nay, nó khác nhau lắm rồi đấy!"
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, thế rồi vợ tôi vẫn nghe lời. Thế nhưng chỉ sau mấy ngày, con trai tôi đúng là quấy khóc hơn hẳn. Những thói quen vợ tôi bao công rèn rũa như ăn đúng giờ, ngủ 1 mạch từ tối tới sáng, không xem TV, điện thoại thì nay thay đổi hết.
Vì bà ở nhà khó trông nên cứ ru nó ngủ, thành ra đêm 11-12h vẫn thao thao. Rồi ăn uống cũng dở dở ương ương, bà cho nó gặm rau, ăn bánh quy đều đều. Vợ gào lên, tôi lại phải đứng ra xoa dịu, cho rằng đó là chuyện thường dù thực lòng cũng có chút lo lắng.
Nhưng một ngày nọ, khi tôi để quên tập tài liệu quan trọng cho khách hàng ở nhà, mà đầu giờ chiều tôi đã phải gặp họ rồi nên đành phi như bay về nhà. Tới nơi, tôi ngạc nhiên khi thấy bà nằm sofa xem TV, cháu thì thả nó khắp phòng khách với mấy món đồ chơi bẩn bẩn, đồ ăn tùm lum. Rồi thằng bé bất ngờ quờ vào lọ hoa ở trên bàn (không hiểu sao bà rót ra lại để đó) và bị đổ nước, lọ rơi vào đầu. Tôi buông vội chiếc cặp sách chạy tới dỗ con, bà lúc này cũng mới bối rối ra ôm.
Tận mắt chứng kiến cảnh bà khá thờ ơ nằm xem phim mặc kệ cháu chơi tôi mới hiểu cảm giác của vợ. Thật sự, tôi nghĩ sẽ nói chuyện thẳng thắn với bà và thuê người giúp việc như vợ nói.
Theo Nhịp sống Việt
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Cháu nội về nghỉ hè, vợ chồng tôi phải rút tiền tiết kiệm nhưng không dám nói
Tâm sự - 3 ngày trướcBa cháu nội về quê nghỉ hè khiến chi phí sinh hoạt của hai vợ chồng già tăng vọt, thế nhưng tôi lại không dám nói với con.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...