Yêu 2 năm anh không đụng vào người, sát ngày cưới tôi nghẹn ngào biết lý do
Hôm đó, tôi với anh ta đi ăn tối. Đang ăn thì anh ta đứng dậy nói muốn vào toilet. Rõ ràng tôi liếc thấy điện thoại anh ta cầm trên tay nhấp nháy sáng, dù anh ta nhanh tay che đi.
“Sổ hộ khẩu nhà anh bị mất, vậy nên mình cứ tổ chức đám cưới trước, rồi đăng ký kết hôn sau. Chỉ cần trước khi con chúng mình ra đời làm xong giấy đăng ký kết hôn, kịp khai sinh cho con là ổn thỏa. Em cứ yên tâm tin ở anh”.
Tôi còn nhớ như in câu nói của chồng sắp cưới, khi anh ta khất tôi chuyện đăng ký kết hôn. Các bạn thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, các bạn có nghi ngờ hay nghĩ ngợi mảy may không?
Tôi thì hoàn toàn tin tưởng anh ta. Chuyện đám cưới mà chưa có giấy hôn thú không phải lạ lẫm gì đúng không? Các cặp vợ chồng vẫn có thể hoàn tất thủ tục sau đám cưới cơ mà. Hơn nữa, anh ta đã nói rõ sổ hộ khẩu nhà anh ta bị mất. Sau khi làm lại sổ hộ khẩu, việc đăng ký kết hôn của chúng tôi chỉ cần “một nốt nhạc” là xong ngay.
Tôi có thể nghi ngờ gì đây? Khi tôi với anh ta đã bên nhau 2 năm, trước khi quyết định về chung 1 nhà. Thế nhưng, chuyện tưởng chừng như chả có gì to tát ấy, đằng sau nó lại ẩn chứa một âm mưu dơ bẩn.

Anh ta khất tôi chuyện đăng ký kết hôn... (Ảnh minh họa)
Hôm đó, tôi với anh ta đi ăn tối. Đang ăn thì anh ta đứng dậy nói muốn vào toilet. Rõ ràng tôi liếc thấy điện thoại anh ta cầm trên tay nhấp nháy sáng, dù anh ta nhanh tay che đi. Có người gọi tới, và anh ta giấu tôi đi nghe máy. Tôi vờ như không hay biết, song anh ta vừa khuất bóng hành lang tôi cũng lập tức nhẹ bước theo sau.
“... Anh đang ăn tối với cô ta, khi nào về sẽ gọi lại cho em nhé… Em ghen cái gì chứ, chả phải đã nói rõ với em rồi sao. Em có muốn ở nhà to đẹp không nào? Đám cưới là điều chắc chắn phải làm, có như vậy cô ta mới tin tưởng mà dốc hết tiền ra... Chắc chắn sẽ không sinh con, không đăng ký kết hôn, thậm chí không "làm ăn" gì luôn. Em vắt kiệt sức của anh rồi, anh còn sức đâu dành cho cô ta nữa. Nhà cửa hoàn tất, có xe pháo đàng hoàng là anh đá cô ta ngay. Như thế đủ em yên tâm chưa?... Rồi rồi, anh nhớ rồi. Người anh yêu chỉ có em mà thôi…”.
Giọng nói khi bổng khi trầm, khi dỗ dành lúc trêu cợt của anh ta vọng vào tai tôi. Tôi chết điếng, cả người run rẩy từng cơn.
Vỗ về cô nhân tình bé bỏng của mình xong, anh ta thẳng bước vào toilet. Tôi cố gắng lê bước ra cửa nhà hàng, vẫy taxi về thẳng. Tôi thực sự sợ hãi. Không cả dám đối mặt với anh ta thêm giây phút nào nữa. Trên đường về, anh ta có gọi cho tôi, nhưng tôi tắt nguồn điện thoại không nghe. Tôi trốn tránh triệt để. Hèn nhát quá phải không?
Nhưng có ai hiểu cho cảm xúc của tôi lúc ấy? Sự mưu mô, toan tính của anh ta khiến tôi ghê tởm và lạnh cả người. Tôi đối với anh ta lúc này chỉ còn sự sợ hãi. Sợ con quỷ tham lam và hiểm độc trong tâm hồn anh ta. Sợ sự lừa lọc, dối trá và lợi dụng quá mức tàn nhẫn với người con gái vô tội là tôi.
Tôi làm gì nên tội? Không yêu tôi thì đừng cưới tôi. Đằng này muốn chìa ra cái đám cưới để tôi tin tưởng, từ đó moi sạch tiền của tôi xây nhà, tậu xe. Sau đó đón người tình về ở, còn tôi bị đá ra đường như mớ giẻ lau chả còn tác dụng gì? Chưa đăng ký kết hôn, nhà lại xây trên đất của bố mẹ anh ta, tôi chắc chắn ra đi tay trắng!

Chung quy cũng do tôi ngốc nghếch và quá tin tưởng người khác. (Ảnh minh họa)
Tôi nhớ lại, thời gian đầu mới yêu anh ta đòi hỏi tôi chuyện ấy ráo riết lắm. Tôi bày tỏ chưa sẵn sàng, qua một dạo anh ta cũng thôi. Từ ấy không hề gợi ý tôi thêm lần nào, hoàn toàn đóng vai gã bạn trai trân trọng bạn gái, nguyện giữ cho bạn gái đến đêm tân hôn. Lúc ấy có lẽ anh ta đã bắt đầu “bắt cá 2 tay”.
Anh ta đối xử lạnh nhạt, vô tâm với mình, tôi còn ngu ngốc cho rằng do tính cách anh ta vốn vậy. Chung quy cũng do tôi ngốc nghếch và quá tin tưởng người khác. Lại chẳng biết lòng người là thứ khó dò, hay thay đổi cũng như thâm độc nhất thế gian.
Tất nhiên tôi đời nào thèm tiếp tục cái đám cưới chồng chất mưu đồ của anh ta. Tôi ngốc mà chưa đến nỗi hết thuốc chữa đâu. Nhưng thật sự tới giờ mỗi lần nhớ lại sự việc ngày hôm đó, khi tôi tận tai nghe những lời quỷ quyệt được thốt ra từ miệng anh ta, tôi vẫn thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Ninh Nguyễn/Thoidaiplus/giadinh.net.vn)
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.