24 bậc cầu thang
Lại sắp rằm tháng bảy, lễ báo hiếu Vu Lan. Tôi dọn dẹp nhà, lau đến cái cầu thang, lại nhớ lâu rồi chẳng về nhà thăm mẹ.

Mẹ tôi là mẫu người cũ kỹ, nhường nhịn hết mình, đau khổ đến đâu cũng chẳng dám bỏ chồng. Hàng ngày sống với người chồng bội bạc, mẹ bỗng thành ra mê tín đâu đâu. Cứ mỗi lần lau cầu thang lại thấy me bảo tiếc vì cầu thang bị lỡ, lẽ ra nó phải có hai lăm bậc. Hai lăm bậc cầu thang, để chia cho 4 thì dư 1. Chia 4 dư 1 để mỗi một vòng sinh - lão - bệnh - tử, lại một lần "sinh".
Tôi vẫn không thích sự chịu đựng ấy và cũng ghét luôn cả cái sự lẩn thẩn của mẹ. Tôi luôn nói, mọi thứ trên đời đều do mình quyết định cả thôi, chẳng ai bắt mình phải chịu đau khổ cả. Tôi thương mẹ, nhưng việc mẹ chịu đựng mãi để sống được với bố làm tôi trách mẹ.
Bố đã khiến tuổi thơ của tôi tan nát, tơi bời trong đau đớn. Cho đến tận bây giờ, hai chữ “người cha”, đối với tôi vẫn là vết thương trong lòng, mãi không lành miệng được.
Ngày chồng tôi được lệnh điều động công tác xa, anh hốt hoảng mua cho tôi và con gái ngôi nhà giá rẻ, không nỡ để mẹ con tôi ở trong căn phòng trọ. Chắc cũng phải mấy năm nữa anh mới về nhà được.
Tôi khóc rất nhiều, mất ngủ triền miền. Tôi tự hỏi vì sao những điều đau khổ và đơn độc luôn xảy ra với mình. Nhà vắng, chiều về tôi chẳng dám đưa con vào nhà ngay, cứ loanh quanh ở ngoài công viên cho đến khi muốn khóc vì thấy những cặp vợ chồng dắt con đi dạo, lại lủi thủi đưa con trở về. Cuối tuần, tôi bực bội với cả đám bạn bè facebook, việc gì họ phải đưa ảnh đoàn tụ của gia đình họ lên làm tôi tủi thân hơn.
Những bữa cơm qua quấy, những ngày nghỉ ngủ vùi, nhưng buổi tối bực bội và cau có đến nỗi con gái tôi luôn có vẻ nem nép, nhìn tôi trong sợ sệt. Tôi mệt mỏi, căng thẳng quá thành ra đau ốm. Cả năm trời tôi không dọn dẹp nổi một lần cho gọn ghẽ, chỉ sống tạm bợ, và triền miên. Đồ đạc vất vưởng ở nhu cầu tối thiểu. Thậm chí, tôi, trong phút chốc đau khổ và nông cạn, đã giận chồng, giận mẹ. Giận hai con người gần gũi nhất với mình như thể họ đã hè nhau đẩy mình vào cảnh đơn côi. Tôi nghĩ nhiều về cái chết, nhưng mỗi một sớm mai nhìn đứa con đang thức dậy cùng mình, tôi lại nén chặt cái suy nghĩ ấy vào gan ruột.
Để rồi, đến một ngày tôi cũng nhận ra: đây là nhà tôi! Người ta, dù sao cũng có chỉ một cuộc đời để sống! Và không phải khi nào những yêu thương người ta nhận được cũng giống với cách mà người ta muốn, nhưng những yêu thương ấy là có thật trên đời! Chồng đâu có bỏ rơi tôi? Anh chỉ đi xa thôi. Và tôi có thể nào nên làm cho anh đau đớn nhiều hơn?
Mẹ đã sống với người đàn ông chẳng ra gì khiến tôi giận mẹ, nhưng dù sao đó cũng là cha đẻ của tôi. Mẹ đã nghĩ về tôi nhiều đến mức dành dụm cả đời, rồi lại vay thêm tiền đưa cho vợ chồng tôi mua nhà, những mong dù mưa gió ngoài kia thế nào, tôi cũng có một nơi nương náu. Lẽ nào, tôi cứ mãi như một đứa trẻ không chịu lớn, mãi như một người oán giận cuộc đời? Lẽ nào tôi luôn cảm thấy mình đáng được hưởng nhiều hơn, mặc kệ cố gắng của những người bên cạnh?
Tôi thuê một người giúp việc theo giờ, họ sẽ đến chăm sóc ngôi nhà trong những lúc mà tôi bận bịu. Nhưng nhìn cái cách mà họ làm cho xong việc để lấy tiền rồi vội trở về, tôi khóc! Không phải vì tôi giận họ, mà bởi tôi giận mình! Họ chỉ đối xử không tốt với ngôi nhà này trong chốc lát, nhưng tôi thì đã bỏ mặc cho nó chịu đựng sự nguyền rủa cả năm trời. Họ chỉ đến nhà tôi vì tiền, mang tiền về chăm sóc cho ngôi nhà của họ. Còn tôi thì tệ hơn rất nhiều, tôi đã muốn vứt bỏ nó…
Lâu quá rồi, tôi không về nhà. Vu Lan năm nay, tôi quyết định trở về với mẹ. Tôi sẽ nhìn vào mắt bố để hóa giải những điều dồn nén trong lòng. Bởi lẽ, những gì đã qua đã làm nên tôi, cứng cỏi, vững vàng. Tôi không thể đi tiếp về tương lai nếu cứ mãi oán trách những gì đã có, trong tư thế của một kẻ luôn mặc cả với đời và tự cho rằng mình đáng được nhiều hơn.
Tôi phải trở về nơi đã khiến cho mình đau khổ, để nhìn nó thứ tha và rộng lượng hơn. cũng là để trân trọng và gạn lọc lại những điều quý giá đã làm nên chính tôi ngày hôm nay.
Tôi nghe văng vẳng những lời kinh Sá tội vong nhân. Tôi nghĩ, bộ kinh ấy như dành cho tôi, cho những con người vì điều gì đó đã vô tình gây đau đớn cho nhau. Họ cần phải sá tội cho nhau, cũng như tha thứ cho những điều chưa tốt ở trong mình.
Theo Nguyên Ân/Dân Trí
Càng rơi vào nghịch cảnh, 5 cung hoàng đạo này càng dễ 'lội ngược dòng' ngoạn mục
Gia đình - 1 giờ trướcGĐXH - Với những cung hoàng đạo này, thử thách không phải dấu chấm hết mà là điểm khởi đầu cho một hành trình mới nhiều bất ngờ hơn.
Mẹ già ngoài 90 vẫn hầu hạ con gái U60: Bi kịch của việc thương con mù quáng
Nuôi dạy con - 7 giờ trướcGĐXH - Thương con đến mức bao bọc suốt hơn nửa đời người, người mẹ ngoài 90 tuổi vẫn nấu ăn, giặt giũ cho con gái U60.
Bán nhà phố cổ Hà Nội gần 100 tỷ, tôi nghẹn lòng khi bố mẹ định chia em gái 50 tỷ
Gia đình - 8 giờ trướcSống cùng bố mẹ trong căn nhà phố cổ nhiều năm, tôi chưa từng tính toán chuyện tài sản. Nhưng khi bố mẹ dự định bán nhà gần 100 tỷ, chia cho em gái đã lấy chồng ở tỉnh xa 50 tỷ, phần còn lại dùng mua nhà ở cùng tôi và gửi tiết kiệm khiến tôi cảm thấy nặng trĩu trong lòng…
Nhà cao cửa rộng không bằng "cơm lành canh ngọt": 1 chữ duy nhất định đoạt phúc khí của cả gia đình
Chuyện vợ chồng - 19 giờ trướcNgười ta cứ mải miết đi tìm những vật phẩm phong thủy đắt tiền để cầu bình an, nhưng lại quên mất rằng, phong thủy thượng thừa nhất của một gia đình lại nằm ngay trong chính cách chúng ta đối đãi với nhau, gói gọn trong một chữ duy nhất.
3 kiểu người càng sống lặng lẽ càng thành công, nhìn bình thường nhưng về sau ai cũng nể
Gia đình - 20 giờ trướcGĐXH - Không ồn ào, không khoe khoang, những người này chọn cách đi chậm nhưng chắc. Thời gian trôi qua mới thấy: họ không hề tầm thường như vẻ ngoài.
Vì sao lại sinh ra 1 đứa con ít biết ơn trong gia đình?
Nuôi dạy con - 23 giờ trướcVà đôi khi, bài học lớn nhất cho cả cha mẹ lẫn con cái, chính là học cách yêu thương...
Càng sớm buông bỏ 3 điều này, bạn càng nhanh chạm tới hạnh phúc thật sự
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Hạnh phúc đôi khi không đến từ việc cố gắng có thêm, mà từ việc dám buông bỏ đúng lúc. Khi ngừng níu kéo 3 điều quen thuộc nhưng âm thầm bào mòn cảm xúc, cuộc sống của bạn sẽ nhẹ đi rõ rệt và an yên hơn từng ngày.
Những cung hoàng đạo nữ nói không với thả thính: Không yêu là tránh xa, đừng gieo hi vọng
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Trong 12 cung hoàng đạo, những chòm sao nữ dưới đây nổi tiếng là yêu ghét phân minh, nói không với mọi kiểu nhập nhằng tình cảm.
1 từ tuyệt đối không nên nói trong ngày đầu năm mới
Gia đình - 1 ngày trướcBiết sớm để tuyệt đối đừng phạm vào.
Dừng chu cấp 26 triệu đồng mỗi tháng, cụ bà chết lặng vì cách phản ứng của con dâu
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người vẫn nghĩ khi cha mẹ hy sinh cho con cái thì tuổi già sẽ được an nhàn. Nhưng câu chuyện của bà Lâm lại là minh chứng cho một sự thật khác.
Tuổi tác càng cao càng phải mở rộng tầm nhìn: Đến 60 tuổi chỉ cần làm tốt một việc, đời người sẽ bình an
Gia đìnhGĐXH - Thời gian không thiên vị bất kỳ ai. Chỉ khi tuổi tác lớn dần, con người mới thực sự thấu hiểu giá trị của cuộc sống, học cách điều chỉnh tầm nhìn để tìm thấy sự bình an.