304 lá thư tình, 2.000 ngày "giấu mặt" và huyền thoại tình yêu
Giadinh.net - Trong căn nhà nhỏ ven sông Đà có hai con người đã làm nên một huyền thoại giữa đời thường. Không phải bằng tiền của, dáng vẻ bên ngoài mà là bằng tình thương vô bờ, tình yêu nồng thắm và nghị lực phi thường.
>> Bài 2: Ngày gặp mặt và một đám cưới trên... "xe lăn"
1/4 thế kỷ... trên giường
Chu Phạm Minh Tuấn ở xóm Độc Lập sinh năm 1962. Người ta thường bảo rằng con trai tuổi Nhâm Dần là tài ba và thành đạt lắm. Vậy mà với Tuấn thì chỉ được một nửa. Là con trưởng trong một gia đình đông con, từ nhỏ anh đã phải lam lũ nơi đồng đất quê nhà phụ việc cùng cha mẹ.
Sáng dạ và thông minh nên Tuấn là học sinh giỏi của trường cấp I Hợp Thịnh - Kỳ Sơn - Hoà Bình trong suốt mấy năm liền. Đang học dở lớp 5 thì căn bệnh viêm đa khớp đã bắt anh phải nằm viện hơn 3 tháng liền. Bố mẹ anh - ông Tấn và bà Điểm - nhìn con trai phải bỏ học mà lòng đau đáu.
Dẫu là người nông dân một nắng hai sương, ăn chắt hà tiện nhưng ông bà cũng không có đủ tiền để đưa con đi chữa chạy ở các tuyến trung ương. Mấy tháng đi hết viện huyện, viện tỉnh đôi chân của Tuấn cũng chỉ nhúc nhắc được nhờ hai chiếc nạng gỗ. Bố mẹ Tuấn đành gạt nước mắt đưa con về nhà tìm thầy lang mong điều may mắn sẽ đến. Ông đạp xe đi Ba Vì - Sơn Tây tìm thuốc. Ông vượt sông Đà sang bên Phú Thọ tìm thầy. Thôi thì chỗ nào có người mách là ông chẳng quản mọi dặm đường xa. Thương con ông lần mò khắp chín phương, tám hướng.
May sao ông gặp được thầy lang Chụ bên Thanh Sơn - Phú Thọ. Những thang thuốc đông y của thầy như thần dược đã làm cho đôi chân bị liệt của Tuấn khỏi dần. Đến tháng 9/1974 Tuấn đến trường học lại lớp 5. Thầy cô mừng, bạn bè vui vì cậu thiếu niên hiếu học Chu Phạm Minh Tuấn đã trở lại trường. Niềm vui chưa được tày gang, đang học dở lớp 6 thì bệnh cũ tái phát và lần này còn nặng hơn lần đầu. Tuấn gồng mình ngồi học, nhìn Tuấn ngồi trong lớp ghi bài nhưng cắn răng chịu cơn đau hành hạ, thầy cô thương em trào nước mắt.
Khi không đi nổi nữa, Tuấn nhờ Quân vừa là bạn học vừa là cậu ruột cõng tới trường. Nghị lực phi thường của cậu học sinh lớp 6 cũng không thắng nổi bệnh tật. Đến tháng 11/1976 Tuấn đành rời bỏ nhà trường, xa thầy cô và bạn bè. Cũng bắt đầu từ đây con đường học hành của Tuấn bắt buộc phải khép lại. Tuấn bị liệt hoàn toàn hai chân chỉ lết người quanh nhà. Tuấn chỉ còn nghe bài vở qua bạn bè thương anh đến thăm. Vừa ở nhà uống thuốc, Tuấn tập và làm lụng giúp gia đình. Anh chẻ tre, vót nan đan rổ rá, thúng mủng cho mẹ đem ra chợ Thầy bán. Ông bà Tấn Điểm lại lao đi tìm thuốc chữa chạy cho con.
Nhưng tạo hóa đã cướp công của hai vợ chồng nghèo. Mỗi ngày bệnh của Tuấn càng nặng thêm và đến năm 1983 tay trái của Tuấn cũng không cử động được nữa. Trước đây Tuấn còn dùng hai tay chống nạng hay cầm hai chiếc ghế con lê đi khắp nhà giờ anh đành chịu và đành nằm lì một chỗ. Bố mẹ Tuấn đành đứng nhìn đứa con trai nằm co quắp trên giường, mọi sinh hoạt hết thảy phải nhờ người khác lòng quặn đau một cách vô vọng.
Bạn bè Tuấn, bà con trong làng ngoài xã đến thăm nhìn thấy Tuấn đều quay mặt thở dài, gạt nước mắt thương cho số phận của một chàng trai có khuôn mặt phương phi, đôi mắt sáng trên vầng trán thông minh. Anh nằm trên giường từ ngày ấy đến nay đã 1/4 thế kỷ. Cũng từ cái ngày nghiệt ngã đó, chiếc radio nhỏ là người bạn đồng hành cùng với anh từ mờ sáng tới đêm thâu.
Nằm xem tivi làm thơ và viết báo
Vài năm sau bố mẹ dành dụm mua cho anh chiếc tivi 14 inch để Tuấn theo dõi thông tin. Với Tuấn nhờ đài, tivi, báo mà anh như thực sự sống giữa cuộc đời như bao người khác. Xung quanh Tuấn la liệt sách, báo đủ các loại. Ai cho Tuấn báo gì anh cũng đọc ngấu nghiến và còn tư duy bình luận. Tuấn nằm đấy và viết bài tham gia với các chương trình phát thanh của Đài Tiếng nói Việt
Năm 1993, Tuấn được Đài Tiếng nói Việt
Năm 1999 anh tham gia cuộc thi thơ “Một thế giới - Một tâm hồn” do Hội Bảo trợ Người tàn tật và Trẻ mồ côi Việt Nam cùng Hội Bảo trợ Người tàn tật và Trẻ mồ côi tỉnh Hòa Bình phối hợp tổ chức. Chu Phạm Minh Tuấn đã có thơ vào chung khảo và anh đoạt giải khuyến khích. Trước khi về Hợp Thịnh gặp Tuấn, tôi tìm đọc bài thơ “Chiếc xe lăn” của anh mà thấy những giọt nước mắt cứ tự nhiên lăn trên má. Tôi thực sự xúc động và khâm phục ý trí của một chàng trai tật nguyền ba mươi tư năm trời.
Một sáng mùa xuân 2008, tôi biết được số điện thoại của Tuấn qua một người bạn. Nghe giọng trầm ấm và ngôn từ sắc sảo của anh, tôi không thể nghĩ rằng một chàng trai thông minh như thế lại phải chịu sự thiệt thòi, bất hạnh đến như vậy. Đến khi ngồi nói chuyện ở trong căn nhà nhỏ ven dòng Đà Giang của vợ chồng Tuấn thì tôi mới hiểu rằng tất cả mọi điều tưởng như vô vọng nhưng vẫn có thể làm nên nhờ có tình yêu. Và tôi càng được biết thêm sức mạnh của tình yêu - chính tình yêu chứ không phải cái gì khác đã tạo nên những điều kỳ diệu của cuộc sống con người.
![]() |
| Hàng trăm bức thư của tình yêu huyền thoại. |
Tình yêu đến từ những bức thư
Thời gian từ năm 1995 chương trình ‘‘Thời sự và âm nhạc” của Đài Tiếng nói Việt Nam mở mục “Kết bạn”. Mới đầu Tuấn chỉ nghe và dần dần anh thấy thích. Anh nghĩ đây là điều kiện cho mình muốn giao lưu, trao đổi tâm tình.
Qua các địa chỉ thông báo trên làn sóng phát thanh, Tuấn nằm viết những lá thư gửi đi bốn phương. Đáp lại tình cảm và sự chân tình của anh, những lá thư của Kiều Oanh ở Mỹ Lộc - Hải Dương, Minh Huế ở Đông Hưng - Thái Bình, Lệ Ngân ở Xuân Thủy - Nam Định, Đặng Anh Thư ở Xuân Trường – Nam Định v.v... đã hồi đáp. Mấy năm trời thư đi, thư lại họ đã có những tình bạn rất trong sáng. Mọi người khi đọc thư của anh càng thương và trân trọng tình cảm của một chàng trai hiểu biết rộng, thực sự muốn kết bạn với anh.
Thời gian trôi đi, một số bạn qua thư của Tuấn mỗi người một hoàn cảnh nên thư cứ thưa dần và ngừng giao lưu. Duy chỉ còn một người bạn gái rất trẻ là Đặng Anh Thư vẫn đều đều hồi âm tình cảm của Tuấn bằng những lá thư thẫm đẫm tình cảm. Vợ chồng Tuấn đưa cho tôi xem những lá thư đã được đánh số cẩn thận theo năm tháng. Trong lá thư số 9 viết ngày 29/1/1997 có đoạn Thư gửi cho Tuấn xiết bao tình cảm: “...Cầm trên tay lá thư và tấm thiếp của anh, em cảm thấy mình sung sướng và hạnh phúc biết nhường nào. Lúc đó em chỉ muốn có anh bên cạnh, không biết em đã thầm gọi tên anh biết bao nhiêu lần...”.
Họ gửi tình nghĩa cho nhau qua từng con chữ. Thư khẳng định tâm hồn, trái tim của cô với Minh Tuấn qua lá thư số 10 viết ngày 4/2/1997 tôi đọc mà thấy thật xúc động: “... Dòng sông có lúc cạn, lúc đầy. Vầng trăng có khi tròn, khi khuyết. Nhưng tình cảm của chúng mình không bao giờ thay đổi như trái tim nằm ở ngực trái ta không bao giờ đổi thay. Em sẽ yêu anh mãi mãi. Không để cho người em yêu đau buồn...”.
Thư biết Tuấn là một chàng trai tật nguyền từ năm 14 tuổi và hoàn cảnh gia đình của anh: “...Em muốn nói với anh đừng bao giờ mặc cảm nữa nghe. Anh rầu muộn thì lòng em cũng tái tê. Ta đã phải chịu bao tháng năm dằn vặt. Hãy cho qua và trôi vào dĩ vãng đi anh để vươn tới một cuộc sống mới, tương lai. Đừng làm khổ mình nữa nhé, anh ơi. Anh xòe bàn tay ra để cho em nắm đi anh...”.
Qua những trang thư của anh, Đặng Anh Thư rất thích miền quê Hợp Thịnh sơn thủy hữu tình. Hơn thế nữa cũng qua những trang thư mà cô biết rằng Chu Phạm Minh Tuấn là một chàng trai có nghị lực, trái tim đầy nhiệt huyết và bao khát vọng mặc dù anh không đi lại được. Nhờ những lá thư mà Tuấn biết mình có một cô bạn gái còn rất trẻ nhưng giàu lòng nhân ái, thông minh và thích tham gia các hoạt động xã hội. Anh Thư sinh ra vào năm thống nhất đất nước. Cô là con thứ ba trong một gia đình có 4 chị em.
Cha Thư đã từng là chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt
Tâm hồn ta chiều nay thanh thản
Nét bút gầy rung động con tim
Ghi gì đây hỡi bạn chưa quen
Xin gửi tặng vần thơ kết bạn.
Mối tình định mệnh
Từ cái ngày định mệnh ấy, Thư đã đổi thay. Ngoài những buổi đến nhà thờ Bùi Chu giúp các xơ chăm sóc những người tàn tật và trẻ em không nơi nương tựa trở về, cô đau đáu ngóng chờ một lá thư của người bạn trai Hòa Bình chưa biết mặt. Tuấn cũng chẳng khác gì Anh Thư, anh nằm ngửa vật lộn với từng dòng chữ. Cứ viết được một, hai dòng lại nghỉ. Nghỉ cho đỡ mỏi tay, mỏi mắt lại viết tiếp. Như sự thôi thúc từ phía biển xa, Tuấn nhận được thư của Anh Thư là phúc đáp ngay mặc đêm khuya, mặc những khớp tay, chân đau tê dại.
Tuấn đã nói lên lòng mình mong tìm sự sẻ chia của cô bạn gái yêu dấu nơi xa trong lá thư đề ngày 19/1/2001: “...Nhiều lúc anh tưởng như hết chịu nổi và chỉ còn biết khóc thôi. Anh khóc cho anh và cả khóc cho em. Giá mà hai đứa ở gần không chỉ có chăm sóc nhau bằng tinh thần... Tuấn mượn mấy câu ca dao để bày tỏ nỗi lòng mình với người yêu dấu:
Ước gì luôn được nợ nần
Để người tôi nợ đến thăm hàng ngày
Nợ tiền có trả, có vay
Nợ tình càng trả càng đầy chứa chan...”.
Họ đã viết cho nhau như thế gần 2.000 ngày đêm. Có bức thư chỉ nửa trang giấy học sinh nhưng có những bức kín chữ 12 trang khổ “phê đúp”. Tôi ngồi giở 304 lá thư hai người đã gửi cho nhau trong gần 5 năm trời để tìm thấy điều kỳ diệu của cuộc sống. Lá thư sau dài hơn thư trước.
Càng về sau thư chở tình càng nặng hơn và lửa trong mỗi con tim của họ đã truyền cho nhau qua từng dòng chữ nhỏ càng nóng bỏng hơn. Mặc dù ngay từ lá thư thứ 2 Tuấn đã nói hết hoàn cảnh, bệnh tật và tình trạng sức khỏe của mình cho Thư biết. Đến năm 2000 Thư viết cho Tuấn: “Em, cô gái miền biển xa xôi muốn lên thăm anh, thăm mảnh đất Hòa Bình nơi sinh ra một chàng trai mà em đã tâm tình suốt mấy năm trời. Anh không cho đi, em vẫn cứ đến với anh...”.
(Còn nữa)
Huy Định
Sau tuổi 70, có những điều càng ít lại càng hạnh phúc
Gia đình - 58 phút trướcGĐXH - Bước qua tuổi 70, nhiều người không còn mong có thêm thật nhiều. Họ chỉ mong bớt đi những điều khiến lòng mình nặng nề. Bởi đến cuối cùng, hạnh phúc không phải là có nhiều hơn mà là sống nhẹ nhàng hơn.
Muốn yên ổn ở công sở, hãy tránh xa 4 kiểu đồng nghiệp
Gia đình - 2 giờ trướcGĐXH - Môi trường công sở không chỉ đòi hỏi năng lực mà còn cần sự tinh tế trong các mối quan hệ. Nhận diện sớm những kiểu đồng nghiệp đạo đức giả sẽ giúp bạn hạn chế rắc rối.
Anh chị em càng lớn càng dễ xa cách? Chỉ cần nhớ 3 nguyên tắc này, tình thân sẽ bền lâu dù ai cũng có gia đình riêng
Gia đình - 3 giờ trướcGĐXH - Nhiều người nghĩ anh chị em ruột sẽ luôn gắn bó vì chung huyết thống, nhưng thực tế không ít mối quan hệ dần trở nên xa cách sau khi mỗi người có tổ ấm riêng. Theo các chuyên gia về quan hệ gia đình, việc tôn trọng ranh giới, minh bạch trong chuyện tiền bạc và cân bằng giữa gia đình nhỏ với tình thân là ba nguyên tắc quan trọng giúp anh chị em duy trì sự gắn kết, hạn chế mâu thuẫn và đồng hành cùng nhau lâu dài.
Yêu hết lòng nhưng vẫn tỉnh táo: 3 con giáp không để cảm xúc dẫn lối
Gia đình - 4 giờ trướcGĐXH - Không phải ai yêu cũng dễ đánh mất lý trí. Những con giáp dưới đây dù dành nhiều tình cảm cho đối phương vẫn luôn giữ được sự sáng suốt.
Bị con trai đuổi khỏi nhà vì không hợp với vợ, cụ bà phải kiện để được về chính nhà mình
Gia đình - 6 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 77, bà không ngờ phải nhờ đến pháp luật để được trở về chính ngôi nhà của mình sau khi nhiều lần bị con trai ngăn cản và đề nghị đưa vào viện dưỡng lão.
3 cung hoàng đạo nữ không thích làm nhiều nhưng vẫn được chồng yêu chiều hết mực
Gia đình - 10 giờ trướcGĐXH - Một số cung hoàng đạo nữ có vẻ ngoài khá "lười", thích tận hưởng cuộc sống hơn bon chen, nhưng lại sở hữu hôn nhân viên mãn khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Khi nhan sắc không còn: Vợ bị chồng ruồng bỏ đúng lúc cần chỗ dựa nhất
Gia đình - 11 giờ trướcGĐXH - Mắc bệnh bạch biến khiến tóc rụng và ngoại hình thay đổi, người phụ nữ 36 tuổi không chỉ phải chống chọi với bệnh tật mà còn bị chồng lạnh nhạt, kiên quyết ly hôn.
Mẹ thưởng nóng 38 triệu vì thi đại học điểm cao, 3 ngày sau nam sinh lộ bí mật khiến gia đình sụp đổ
Nuôi dạy con - 11 giờ trướcGĐXH - Đạt số điểm đại học đáng mơ ước và được mẹ thưởng nóng sau kỳ thi, nam sinh 18 tuổi không ngờ chỉ vài ngày sau lại bị bắt.
Tôi 62 tuổi kiệt sức lo viện phí cho mẹ già, con trai 30 tuổi vẫn xin tiền
Gia đình - 12 giờ trướcDù nghỉ hưu, tôi chưa được an hưởng tuổi già mà oằn vai vì hai gánh nặng; một bên là mẹ già 90 tuổi cần tiền chữa bệnh, một bên là con 30 tuổi suốt ngày xin tiền.
4 niềm vui bình dị ở tuổi 65, đôi khi có tiền cũng không mua được
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi 65, nhiều người dần hiểu rằng, có những niềm vui không nằm trong ví tiền, cũng không thể tìm thấy ở những thứ đắt giá. Đó là những điều rất bình dị nhưng chỉ khi đi qua gần hết cuộc đời, chúng ta mới cảm nhận hết giá trị của nó.
Bước qua tuổi 60, có 5 điều bạn nên ghi nhớ, nhất là điều đầu tiên
Gia đìnhGĐXH - Bước sang tuổi 60, cuộc sống không chỉ thay đổi về thời gian mà còn thay đổi cả cách nhìn nhận mọi thứ. Có 5 điều nếu ghi nhớ, những năm tháng phía trước sẽ nhẹ nhàng và bình yên hơn.
