50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
GĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tôi 50 tuổi, là con trai trưởng trong gia đình có 3 anh em. Em trai tôi định cư ở nước ngoài, em gái lấy chồng xa, còn mình tôi sống ở Hà Nội.
Trước đây, bố mẹ tôi kinh doanh nên cũng gọi là có chút điều kiện. Căn nhà tôi đang ở trên thành phố cũng là do bố mẹ cho tiền mới mua được. Mọi việc đều suôn sẻ, tình cảm gia đình đầm ấm, vui vẻ. Vợ tôi cũng rất có hiếu với bố mẹ chồng. Thỉnh thoảng cuối tuần, chúng tôi lại cho các cháu về quê chơi với ông bà.

Ảnh minh họa.
Tuy nhiên, từ khi bố tôi không may bị tai biến 3 năm trước, mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Ngày bố phải nhập viện trong đêm, vợ chồng tôi tức tốc về quê. Em gái cũng khăn gói từ nhà chồng để về chăm bố. Em trai ở nước ngoài phải sắp xếp công việc nên về sau.
Dù may mắn không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng sức khỏe của bố tôi yếu đi rất nhiều, gần như nằm một chỗ phải có người túc trực chăm sóc. Trong khi đó, mẹ tôi lại bị tiểu đường và tim mạch, đi lại khó khăn.
Sau khi thống nhất, anh em tôi quyết định thuê giúp việc người chăm sóc hai ông bà. Nhưng ở quê không dễ tìm người phù hợp. Có người làm được vài buổi rồi nghỉ. Có người thiếu trách nhiệm, hay có thái độ gắt gỏng với bố mẹ nên chúng tôi cho nghỉ. Sau đó, chúng tôi phải thuê điều dưỡng chăm sóc theo giờ nhưng cũng gặp nhiều bất tiện.
Có lần hàng xóm gọi điện cho tôi báo mẹ tôi bị ngất xỉu lúc điều dưỡng chưa đến. Tôi lập tức lái xe về quê trong tâm trạng hoảng loạn. Về nhà, nhìn bố mẹ già thều thào nói không thành tiếng, tôi thương mà không biết nên làm thế nào cho hợp lý.
Có thời gian, vợ chồng tôi đã đón bố mẹ lên Hà Nội ở cùng để tiện thuê người chăm sóc theo giờ. Tuy nhiên, thời điểm đó, các con tôi đều đang ở tuổi dậy thì, tính khí ẩm ương cộng với việc nhà có người già bệnh tật, lúc nhớ lúc quên cũng khiến cuộc sống bị xáo trộn.
Dù không nói ra nhưng tôi cũng biết vợ tôi bị stress khi vừa phải lo công việc vừa lo chăm sóc bố mẹ chồng lại phải dạy bảo con cái sao cho cư xử cho phải phép.
Sau gần 1 năm cố gắng, cuối cùng, khi sức khỏe của bố tôi ổn hơn, tôi cũng đành đưa ông bà về quê để ôn định lại cuộc sống của gia đình nhỏ.
Thế nhưng, gần đây, bố tôi lại bị ngã khiến sức khỏe ngày càng xấu đi. Sau lần đó, tôi nhận ra bố mẹ không còn đủ khả năng tự chăm sóc cho mình được nữa. Nhưng bản thân tôi cũng không thể bỏ hết công việc, gia đình để ở quê ngày đêm bên cạnh ông bà.
Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão. Tôi đã đi khảo sát và chọn được một nơi khá tốt, có bác sĩ theo dõi thường xuyên, có người hỗ trợ sinh hoạt, tập vật lý trị liệu và chăm sóc y tế 24/24. Dĩ nhiên, chi phí mỗi tháng cũng không hề nhỏ cho cả hai ông bà.
Để có tiền lo cho bố mẹ lâu dài, tôi bàn với vợ bán phần đất mà tôi được ông bà chia ở quê đi, chỉ giữ lại căn nhà của bố mẹ làm chỗ thờ phụng sau này. Tuy nhiên, vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, tôi nên bàn với các em để cùng san sẻ chi phí vì trách nhiệm phụng dưỡng bố mẹ là trách nhiệm chung.
Vợ tôi nói em trai tôi định cư ở nước ngoài, mấy năm nay cũng chưa lo cho bố mẹ được gì. Trong khi đó, chú ấy cũng được bố mẹ chia một phần đất ở quê. Cô ấy muốn tôi nói với em, nếu không về được thì bán mảnh đất đó đi, góp "một cục" cùng chúng tôi phụng dưỡng bố mẹ.
Nghe vợ nói, tôi thật sự thất vọng. Tôi không nghĩ vợ mình giờ lại thành con người tính toán đến vậy. Tôi là con trưởng nên trách nhiệm lo cho bố mẹ là chuyện đương nhiên. Tôi không muốn phiền đến các em; không muốn chúng coi thường anh trưởng khi không lo nổi cho bố mẹ trong những năm tháng cuối đời.
Vì chuyện này, vợ chồng tôi đang bất hòa và vẫn chưa đưa ra được quyết định. Theo mọi người, vợ tôi nghĩ thế có được được không?
Tôi nên nghe theo lời vợ đòi các em phải góp chi phí phụng dưỡng bố mẹ hay vẫn tự mình bán đất để lo cho ông bà. Xin hãy cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.
Đức Yên
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Sau nửa năm ở nhà 2 con trai, tôi quyết định vào viện dưỡng lão và chưa từng hối hận
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 75, khi nhiều người mong muốn quây quần bên con cháu, tôi lại tự nguyện chuyển vào viện dưỡng lão sinh sống.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.