Án mạng trong gia đình
Bị cáo đang ngồi ở hàng ghế đầu chính là con trai của bà, nạn nhân trong vụ án không phải ai khác mà chính là bố đẻ của bị cáo
![]() |
|
Bà Lưu Ngọc Phương co ro ngồi nghe Tòa phân xử. |
Hà Văn Tuấn lớn lên được cha mẹ cho ăn học đàng hoàng nên khi ra đời, anh ta làm được nhiều nghề và có của ăn của để. Sau này, Tuấn dọn ra ở riêng tại số nhà 90, khu Minh Khai, thị trấn Lộc Bình vì thường xuyên mâu thuẫn với bố. Về phần mình, ông Hà Trái Thường vốn hay uống rượu nay bất hòa với con cả nên càng tìm đến với rượu nhiều hơn.
Thấy bố nát rượu, Tuấn không lựa cách khuyên can mà lại mắng xơi xơi vào mặt ông Thường làm cho tình cảm giữa hai cha con ngày càng sứt mẻ. Thậm chí, có lần hai cha con dọa đánh nhau khiến cả nhà một phen hoảng loạn.
Chị Hà Thị Tú (là con gái thứ ba của ông Thường) thấy vậy đã có ý kiến đến chính quyền khu phố. Nhưng sau nhiều lần hòa giải bất thành, chính quyền khu phố cũng đành chào thua.
Án mạng trong gia đình
![]() |
|
Bị cáo Hà Văn Tuấn. |
Đến đầu giờ chiều cùng ngày, Tuấn đến gặp bà Phương có việc. Thấy mẹ không có ở nhà, Tuấn sẵng giọng hỏi bố: “Mẹ đâu?”. Ông Thường đáp: “Không biết”, đồng thời nói thêm: “Ai bảo mày cho con hổ vào nhà?”. Lúc này, người con cả rất bực tức vì bố nói lại chuyện ban sáng. Khi đi vào trong buồng, thấy ông Thường cầm cốc rượu trên tay đã uống được một nửa, Tuấn bèn cầm đổ đi và nói: “Lúc nào cũng uống rượu, rượu vào rồi chửi hết người này đến người khác”.
Sẵn cơn giận dữ trong người, Tuấn cầm chiếc radio mà bố mình hay nghe đem đập vỡ giữa nhà trước mặt bố. Chưa hả, Tuấn cầm chiếc ghế nhựa gần đó lia mạnh khiến chiếc ghế vỡ tan tành.
Thấy con hùng hổ, ông Thường từ trong buồng đi ra với cây gậy chống chân, ông đưa gậy chỉ về đứa con bất hiếu thách thức: “Mày định làm gì? Tao đố mày đánh tao đấy”. Tuấn liền giằng lấy gậy, tát bố mình một cái như trời giáng khiến ông Thường lảo đảo lao vào góc cầu thang, đập đầu vào tường nhà ngã xuống không nói được thêm câu nào.
Khi cơn giận hạ nhiệt, Tuấn lay bố nhưng không thấy bố động tĩnh gì bèn gọi mọi người đến đưa bố đi cấp cứu. Do vết thương nặng, chấn thương ở vùng sọ não nên 1h ngày 10/8/2010, ông Thường tử vong. Bố mất, Tuấn nói với vợ: “Bây giờ cô gọi Công an đến lập biên bản để anh em khỏi nghi ngờ, tôi làm tôi chịu”. Sáng hôm sau, Tuấn đến cơ quan Công an thị trấn Lộc Bình đầu thú.
Đau lòng người ở lại
Tham dự phiên tòa ngày 23/12, đi cùng bà Phương là cả bốn người em của Tuấn, các con dâu, con rể của bà cũng có mặt tại phiên tòa. Bà Phương, người đã bước sang dốc bên kia của cuộc đời lau vội những dòng nước mắt mà tâm sự: “Câu chuyện chẳng có gì mà cuối cùng đau lòng thế này chú ạ. Bố con nó không hợp nhau là một chuyện nhưng thằng Tuấn chẳng bao giờ biết nhịn lời. Phận làm con, bố nó đã nóng tính và buồn bực thì nó lại thường xuyên cãi lại. Tôi đau lòng lắm, đã nhiều lần hai bố con nó hục hặc rồi. Tôi và các em nó không biết hôm xảy ra chuyện để mà can ngăn nên mới có nông nỗi này...”. Nói đến đây, bà nấc lên vì xúc động mạnh.
Chị Hà Thị Cường (SN 1983, con gái út của bà Phương) nói thêm: “Anh ấy nhất thời hồ đồ làm chuyện dại dột. Từ hôm xảy ra chuyện đến nay, anh ấy ân hận lắm. Hôm cấp cứu bố em ở bệnh viện, anh ấy cứ dặn đi dặn lại bác sĩ trước khi vào mổ là cố gắng cứu bằng được bố em, có mệnh hệ nào thì anh ấy sẽ ân hận suốt đời”.
Ngồi ở hàng ghế sau là chị Dương Thị Hồng (vợ bị cáo Tuấn) mắt đỏ hoe trình bày với HĐXX trong khi nước mắt đã lăn dài: “Anh ấy là trụ cột của gia đình. Chúng tôi còn hai con nhỏ, đứa bé mới được 3 tuổi, tôi mong quý tòa hãy xem xét để giảm nhẹ án phạt cho chồng tôi, mình tôi gắng gượng... không thể nào có thể khỏa lấp được chỗ trống cho các con vì chúng thiếu bố”.
Lần lượt, từng người con của bà Phương đứng lên xin Tòa giảm án cho anh mình. Đến lượt mình, người mẹ của bị cáo đứng lên thưa: “Bàn tay có năm ngón, mất ngón nào cũng đau, cũng xót. Tôi đã mất chồng rồi nên mong Tòa giảm án cho cháu nó được sớm trở về với con dâu tôi và các cháu... Tôi tha thiết mong Tòa xem xét!”.
Trước vành móng ngựa, nhớ lại những gì mình đã làm, bị cáo đã khóc rất to. Khóc vì ân hận, vì đau khổ và vì bi kịch mà chính mình đã gây ra sẽ đi theo bị cáo đến hết cuộc đời. Được nói lời sau cùng trước Tòa, Tuấn khó nhọc cất tiếng: “Tội lỗi tôi gây ra không có gì bù đắp được, chỉ xin Tòa khi lượng hình xem xét cho tôi được sớm trở về với các con”.

