Băn khoăn với "mối tình hờ"
Anh đón đưa tôi như những người đang yêu nhưng chỉ tôi và anh mới hiểu mối quan hệ này không rõ ràn, chẳng biết gọi tên là gì.
Từ sau khi chia tay người yêu, đã lâu rồi, tôi không có bất cứ cảm giác với người con trai nào, cho tới khi anh đến... Tôi quen anh qua sự mai mối của một vài người quen. Anh là một người ít nói, trầm tĩnh đến lạ. Anh không chiều tôi như những người con trai theo đuổi, tán tỉnh tôi nhưng ở bên anh, tôi có cảm giác bình yên thật sự. Tôi không rõ đó có phải tình yêu không? Nhưng tôi luôn muốn gửi tin nhắn cho người đầu tiên tôi nghĩ đến mỗi sớm mai là anh. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều muốn nói "ngủ ngoan anh nhé". Tôi luôn muốn là người ngồi cạnh anh trong mọi cuộc đi chơi, mọi buổi cafe, mỗi khi trà chanh chém gió bên vỉa hè. Tôi muốn được ngồi sau xe anh, nghêu ngao hát vài câu trong một bài hát nào đó rồi chỉ khẽ mỉm cười, dựa vào tấm lưng rộng của anh.
Tôi ghét tất cả các cô gái xuất hiện bên cạnh anh, dù là ai đi nữa. Những lúc đó, tôi chỉ muốn chạy đến mà xô họ ra để giành lại "vị trí" của mình. Tôi lúc nào cũng nhớ anh. Ngay cả khi ngồi kề bên thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như việc người ta không thể quên thở trong từng giây phút. Nỗi nhớ ấy hiển nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt trời.
Anh nói yêu tôi nhưng đã bao lần tôi thử tình cảm của anh và rồi ôm thất vọng, buồn tủi. Trước đây, tôi có đọc tin nhắn của anh chat trên Facebook với bạn bè, anh nói rằng chỉ tán tỉnh tôi cho vui. Tôi đi làm đến 10h tối mới tan, anh chờ và đưa tôi về tận nhà, tôi đã rất vui nhưng sau đó, tôi phát hiện việc này là do cô quản lý chỗ tôi làm (người đã mai mối cho chúng tôi quen nhau) bắt anh làm. Anh vì nể cô nên mới đưa tôi về. Tôi sợ anh ở bên tôi chỉ như một thói quen.
Tôi thường tự an ủi bản thân rằng không phải anh không yêu tôi đâu, không phải anh bỏ mặc tôi đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm tôi, thương tôi theo cách mà anh muốn. Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng nhưng tôi đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra tôi quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có tôi thôi, anh sẽ đủ sức vượt qua tất cả.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.