Bát cơm nguội của mẹ già tố cáo lời hỏi han giả tạo của con dâu và giọt nước mắt muộn màng

Thứ tư, 06:44 18/06/2025 | Tâm sự

GĐXH - Tôi thấy nó đứng sững lại ở cửa, ánh mắt nhìn vào bát cơm trên ghế. Bát cơm nguội lạnh, mấy cọng rau tóp lại, vài miếng trứng đã khô cứng.

Chồng tôi hào phóng với cả thiên hạ nhưng lại chi li đến phát sợ với vợ conChồng tôi hào phóng với cả thiên hạ nhưng lại chi li đến phát sợ với vợ con

GĐXH - Đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao chồng tôi, một người hào phóng, xa xỉ với người ngoài nhưng lại luôn chặt chẽ chi li đến mức đau lòng với người thân


Tôi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Nắng chiều nhạt dần, mang theo cái oi ả của mùa hạ. Con trai tôi, thằng Tùng, lại đi vắng. Đã bao lâu rồi tôi không được ăn bữa cơm tối đủ cả nhà.

Tùng là đứa con tôi dành cả đời để yêu thương, nuôi nấng. Chồng tôi mất sớm, một mình tôi tần tảo ngược xuôi, làm đủ nghề để nó có được ngày hôm nay. Nó giỏi giang, thành đạt, là niềm tự hào của tôi. Nhưng cuộc sống vốn chẳng bao giờ trọn vẹn. Thằng Tùng quá bận, thời gian ở nhà quá ít. Mà nó lại quá chiều vợ. Con dâu tôi, cái Mai, ban đầu thì cũng ra vẻ hiếu thảo. Khi nào có Tùng ở nhà, nó lại “mẹ ơi mẹ à”, gắp thức ăn cho tôi, hỏi han đủ điều. Nhưng khi Tùng đi vắng, cái bộ mặt thật của nó lại lộ ra. Nó gắt gỏng, hắt hủi tôi, xem tôi như người thừa trong chính căn nhà này.

Tôi thì vẫn cứ thế, sáng sớm đã lọ mọ dậy đi chợ, chuẩn bị cơm nước, dọn dẹp nhà cửa. Đồ ăn tôi nấu lúc nào cũng tươm tất, mong chờ lũ nhỏ về. Nhưng rồi, cơm nguội, canh lạnh, tôi lại một mình ăn bữa tối trong căn bếp im lìm. Con cháu về muộn, mệt mỏi, tôi cũng chẳng có cơ hội trò chuyện nhiều. Những câu hỏi thăm đều bị gạt đi bằng mấy lời qua loa. Tôi biết, chúng bận, chúng mệt, nhưng lòng người bà, người mẹ sao tránh khỏi tủi thân!

Bát cơm nguội của mẹ già tố cáo lời hỏi han giả tạo của con dâu và giọt nước mắt muộn màng  - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Thế rồi, tôi đổ bệnh. Căn bệnh hành hạ tôi, khiến tôi chẳng còn sức lực để đứng dậy, để lo toan như trước. Bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ. Nhưng có lẽ, sức khỏe thể chất chẳng đau đớn bằng vết thương trong lòng. Có những hôm, cái Mai chỉ mang lên cho tôi một bát cơm nguội ngắt, vài cọng rau luộc, mấy miếng trứng chiên đặt cạnh giường. Nó không nói gì, cứ thế đặt xuống rồi đi thẳng, không một lời hỏi han, không một chút quan tâm. Tôi nhìn bát cơm, nước mắt cứ ứa ra. Ăn hay không ăn thì có khác gì đâu, khi lòng đã nguội lạnh.

Một chiều nọ, tôi nằm thiêm thiếp trên giường, bị cơn đau hành hạ. Cửa phòng bỗng mở, Tùng bước vào. Tôi ngạc nhiên vì nó hiếm khi về nhà vào giờ này. Hôm nay để quên tài liệu ở nhà nó về lấy và ghé qua phòng mẹ. Lần này, nó lại vô tình chứng kiến cảnh tượng mà có lẽ sẽ ám ảnh nó suốt đời.

Tôi thấy nó đứng sững lại ở cửa, ánh mắt nhìn vào bát cơm trên ghế. Bát cơm nguội lạnh, mấy cọng rau tóp lại, vài miếng trứng đã khô cứng. Cảnh tượng ấy, cùng với hình ảnh tôi gầy gò, xanh xao nằm trên giường, khiến đôi mắt nó đỏ hoe. Tôi chưa bao giờ thấy thằng Tùng khóc. Từ bé đến lớn, nó luôn mạnh mẽ mà giờ đây, giọt nước mắt lăn dài trên má nó.

Nó bước đến bên giường, cầm lấy bát cơm, tay run run. “Mẹ ơi… mẹ ăn thế này sao được?” Giọng nó nghẹn lại. Tôi chỉ lắc đầu, không thể nói nên lời.

Tối đó, sau khi tôi được ăn một bữa cơm tử tế do chính tay thằng Tùng chuẩn bị, nó đã nói chuyện rất nghiêm túc với vợ. Tôi nằm trong phòng, nghe tiếng chúng nó nói chuyện. Lần đầu tiên, tôi thấy Tùng kiên quyết đến vậy. Nó nói với cái Mai, giọng rành rọt: “Anh biết em có thể không yêu mẹ bằng anh, nhưng anh yêu em, và anh muốn em hiểu rằng mẹ là người quan trọng nhất đời anh. Anh đã chiều em nhiều, nhưng nếu em không thể đối xử tử tế với mẹ, anh sẽ không ngần ngại chấm dứt cuộc hôn nhân này. Dù có yêu em đến đâu, anh cũng không thể chấp nhận được cảnh mẹ anh phải chịu khổ”.

Tôi nghe xong mà lòng vừa xót xa, vừa mừng tủi. Xót xa vì con tôi phải đau lòng vì tôi, vì hạnh phúc của nó đang đứng trên bờ vực. Mừng tủi vì cuối cùng, nó cũng đã nhận ra và đứng ra bảo vệ mẹ. Nhưng thâm tâm tôi lại không muốn gia đình chúng nó tan vỡ. Hạnh phúc của con trai, của cháu tôi là điều tôi mong mỏi nhất. Cái Mai có thể chưa tốt, nhưng nó cũng là mẹ của các cháu tôi. Tôi chỉ mong nó thay đổi, thật tâm đối xử tử tế với tôi, chứ không muốn chứng kiến cảnh tan đàn xẻ nghé.

Sau hôm đó, thái độ của cái Mai có sự thay đổi rõ rệt. Nó không còn gắt gỏng, cũng không còn hờ hững. Dù không hẳn là sự quan tâm từ tận đáy lòng, nhưng ít nhất, nó đã biết hỏi han tôi, mang đồ ăn nóng hổi lên tận giường. Tôi biết, mọi chuyện cần thời gian. Vết thương lòng không dễ lành, và sự thay đổi cũng không thể đến ngay lập tức.

Đêm nay, tôi lại không ngủ được. Tôi cứ nghĩ mãi về bát cơm nguội, về giọt nước mắt của con trai. Về mong ước giản dị của một người mẹ già, tôi muốn được nhìn thấy con mình hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không vương vấn điều gì. Tôi tin, một ngày nào đó, cái Mai sẽ hiểu và tình thương trong gia đình sẽ thực sự ấm áp trở lại.

8 năm được nhà chồng giúp đỡ đủ đường, chỉ 1 câu nói con dâu muốn ra đi ngay lập tức8 năm được nhà chồng giúp đỡ đủ đường, chỉ 1 câu nói con dâu muốn ra đi ngay lập tức

GĐXH - 8 năm sống cùng gia đình chồng, bố mẹ chồng đã giúp đỡ tôi rất nhiều nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn được ra ở riêng.

M.N
Ý kiến của bạn
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền

Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.

Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về

Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.

Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.