Bị hàng xóm hại đời khi bước vào lớp một
Tôi hồn nhiên nghe lời anh ta “Vào đây chơi với anh, lát anh cho cả gói kẹo to”, câu nói đó cứ thỉnh thoảng lại quay về ám ảnh tôi.
Tôi 22 tuổi, với những ước mơ, hoài bão. Nhưng giờ đây không thể hòa mình vào những suy nghĩ, dự định đó được. Tôi sống trong những nỗi buồn, dư âm của quá khứ. Khi vào lớp 1, tôi mất đi cái quý giá nhất của con gái bởi người hàng xóm. Tôi hồn nhiên nghe lời của anh ta “Vào đây chơi với anh, lát anh cho cả gói kẹo to”, câu nói đó cứ thỉnh thoảng lại quay về ám ảnh tôi. Quá khứ đó tôi không hề nhớ, nó như chưa từng xảy ra, tồn tại trong ký ức. Cho tới khi học năm thứ 4 đại học, nó bắt đầu xuất hiện trong những giấc mơ, tôi sợ hãi điều đó, tôi từng nghĩ: “Tại sao bây giờ nó lại xuất hiện trong ký ức tôi? Tại sao nó lại quay lại ám ảnh tôi”?
Tôi từng có một cuộc sống vô tư như những bạn cùng lớp, hồn nhiên vui vẻ đúng với lứa tuổi của mình. Tôi hãnh diện bước vào một trường đại học có tiếng bằng nỗ lực những năm phổ thông. Tôi tích cực tham gia các hoạt động xã hội, năng động trong các cuộc thi về kiến thức cho khối sinh viên. Tôi từng như thế, sống bằng những hoài bão dự định trong tương lai.
Tôi tự tin vào bản thân, với những kế hoạch đã đề ra cho tương lai. Nhưng giờ tôi trở nên khép kin hơn, không tham gia bất kỳ hoạt động ngoại khóa nào. Tôi buồn và cũng khóc nhiều hơn, khóc hàng đêm mỗi khi vô tình nghĩ về quá khứ ghê sợ đó. Tôi cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình.
Nhiều đêm khóc, một mình trong phòng lại khiến tôi hoang mang hơn. Tôi cảm thấy sợ bản thân, sợ những cảm xúc, ám ảnh đó. Tôi khóc, sợ hãi, cảm thấy lạc lõng giữa cuộc sống này. Tôi từng nghĩ sẽ nói với một ai đó, chia sẻ với người ta, nhưng ngay cả những người bạn, tôi cũng không thể bắt đầu được, tôi sợ những ánh mắt dò xét khi nhìn vào mình. Chỉ nghĩ tới chuyện đó thôi, nước mắt tôi đã bắt đầu rơi, điều duy nhất tôi làm được khi nghĩ về những ký ức đó.
Tôi được đánh giá là cô gái xinh xắn và thông minh, có thể vì thế tôi nhận được cảm tình từ những chàng trai xung quanh. Nhưng tôi không thể mở lòng được, nói đúng hơn là sợ bản thân mình. Nhiều lúc lang thang một mình, nhìn những đôi bạn trẻ khi ở quán cafe, rạp phim tôi như muốn bật khóc. Tôi từng như họ, mong muốn được yêu thương và nhận được sự quan tâm từ ai đó. Nhưng mỗi lần thử bắt đầu một mối quan hệ, thử hẹn hò với một ai đó tôi lại sợ hãi, sợ khi nhìn thẳng vào mắt họ vì lại có cảm giác họ đang nhìn thấy quá khứ của mình, xa lánh mình. Vì thế tôi không thể có tình cảm với một ai, nó dường như lấn át hết những tình cảm trong con người tôi.
Nhiều đêm tự hỏi mình, liệu tôi sẽ như thế này đến bao giờ? Liệu tôi có thể sống như những ngày tháng trước đây không? Liệu tôi có thể yêu ai đó bằng một trái tim như những người bình thường? Tôi ước giá có thể quay về như trước đây để không bị ám ảnh bởi những vết thương trong quá khứ, để sống một cách vui vẻ. Nhưng nó vẫn hiện hữu, vẫn tồn tại trong trí óc, những nỗi đau tôi không thể xóa được.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 18 giờ trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 2 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.