Bị hàng xóm hại đời khi bước vào lớp một

| Tâm sự

Tôi hồn nhiên nghe lời anh ta “Vào đây chơi với anh, lát anh cho cả gói kẹo to”, câu nói đó cứ thỉnh thoảng lại quay về ám ảnh tôi.

Tôi 22 tuổi, với những ước mơ, hoài bão. Nhưng giờ đây không thể hòa mình vào những suy nghĩ, dự định đó được. Tôi sống trong những nỗi buồn, dư âm của quá khứ. Khi vào lớp 1, tôi mất đi cái quý giá nhất của con gái bởi người hàng xóm. Tôi hồn nhiên nghe lời của anh ta “Vào đây chơi với anh, lát anh cho cả gói kẹo to”, câu nói đó cứ thỉnh thoảng lại quay về ám ảnh tôi. Quá khứ đó tôi không hề nhớ, nó như chưa từng xảy ra, tồn tại trong ký ức. Cho tới khi học năm thứ 4 đại học, nó bắt đầu xuất hiện trong những giấc mơ, tôi sợ hãi điều đó, tôi từng nghĩ: “Tại sao bây giờ nó lại xuất hiện trong ký ức tôi? Tại sao nó lại quay lại ám ảnh tôi”?

Tôi từng có một cuộc sống vô tư như những bạn cùng lớp, hồn nhiên vui vẻ đúng với lứa tuổi của mình. Tôi hãnh diện bước vào một trường đại học có tiếng bằng nỗ lực những năm phổ thông. Tôi tích cực tham gia các hoạt động xã hội, năng động trong các cuộc thi về kiến thức cho khối sinh viên. Tôi từng như thế, sống bằng những hoài bão dự định trong tương lai.

Tôi tự tin vào bản thân, với những kế hoạch đã đề ra cho tương lai. Nhưng giờ tôi trở nên khép kin hơn, không tham gia bất kỳ hoạt động ngoại khóa nào. Tôi buồn và cũng khóc nhiều hơn, khóc hàng đêm mỗi khi vô tình nghĩ về quá khứ ghê sợ đó. Tôi cảm thấy sợ hãi chính bản thân mình.

Nhiều đêm khóc, một mình trong phòng lại khiến tôi hoang mang hơn. Tôi cảm thấy sợ bản thân, sợ những cảm xúc, ám ảnh đó. Tôi khóc, sợ hãi, cảm thấy lạc lõng giữa cuộc sống này. Tôi từng nghĩ sẽ nói với một ai đó, chia sẻ với người ta, nhưng ngay cả những người bạn, tôi cũng không thể bắt đầu được, tôi sợ những ánh mắt dò xét khi nhìn vào mình. Chỉ nghĩ tới chuyện đó thôi, nước mắt tôi đã bắt đầu rơi, điều duy nhất tôi làm được khi nghĩ về những ký ức đó.

Tôi được đánh giá là cô gái xinh xắn và thông minh, có thể vì thế tôi nhận được cảm tình từ những chàng trai xung quanh. Nhưng tôi không thể mở lòng được, nói đúng hơn là sợ bản thân mình. Nhiều lúc lang thang một mình, nhìn những đôi bạn trẻ khi ở quán cafe, rạp phim tôi như muốn bật khóc. Tôi từng như họ, mong muốn được yêu thương và nhận được sự quan tâm từ ai đó. Nhưng mỗi lần thử bắt đầu một mối quan hệ, thử hẹn hò với một ai đó tôi lại sợ hãi, sợ khi nhìn thẳng vào mắt họ vì lại có cảm giác họ đang nhìn thấy quá khứ của mình, xa lánh mình. Vì thế tôi không thể có tình cảm với một ai, nó dường như lấn át hết những tình cảm trong con người tôi.

Nhiều đêm tự hỏi mình, liệu tôi sẽ như thế này đến bao giờ? Liệu tôi có thể sống như những ngày tháng trước đây không? Liệu tôi có thể yêu ai đó bằng một trái tim như những người bình thường? Tôi ước giá có thể quay về như trước đây để không bị ám ảnh bởi những vết thương trong quá khứ, để sống một cách vui vẻ. Nhưng nó vẫn hiện hữu, vẫn tồn tại trong trí óc, những nỗi đau tôi không thể xóa được.

Theo Bảo
VnExpress
thanhloan
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.