Bi kịch khiến thủ khoa đại học từng làm đến giám đốc sau 26 năm thành người vô gia cư, phải bới rác để kiếm ăn
GĐXH - Thủ khoa đại học Trung Quốc năm 1997 xuất hiện trong bộ dạng thảm thương, tóc tai lởm chởm, ăn mặc lôi thôi đi ăn xin sau 26 băm.
Bi kịch 'thần đồng' sinh ra vạch đích, đạt học bổng du học nhưng về nước sống lang thang, ngủ dưới gầm cầuThủ khoa đại học từng làm đến giám đốc

Với xuất thân nghèo khó, những đứa trẻ giỏi giang như Học Phúc thường phải gánh trên vai áp lực "đổi đời" của cả gia đình (Ảnh minh hoạ)
Thường Học Phúc sinh năm 1979 (ở Trú Mã Điếm, Hà Nam, Trung Quốc) xuất thân trong một gia đình bình thường, bố mẹ đều là nông dân. Từ nhỏ, anh có học lực vượt trội so với các bạn đồng trang lứa.
Trong kỳ thi đại học (Cao khảo) năm 1997, Thường Học Phúc là thủ khoa đạt 800/900 điểm. Anh đỗ nguyện vọng 1 ngành Quản lý Thông tin ở Đại học Nhân dân Trung Quốc. 4 năm đại học, Thường Học Phúc đạt được kết quả tốt. Tuy nhiên, vì hoàn cảnh khó khăn, nên anh không học thạc sĩ mà đi làm để phụ giúp gia đình.
Sau khi tốt nghiệp, anh nhận được lời mời của một người bạn đến thị trấn Uy Hải, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc để làm việc.
Tại đây, Thường Học Phúc tập trung vào công việc, không có thời gian dành cho bản thân. Ban đầu anh cho rằng, cứ làm việc chăm chỉ thì sẽ có một cuộc sống sung túc. Thế nhưng, sau một thời gian làm việc, anh nhận ra bản thân giống "người máy", sức khỏe dần suy kiệt.
Do đó, anh quyết định từ bỏ công việc lương cao. Sau một thời gian đắn đo, Thường Học Phúc mở cửa hàng kinh doanh máy tính ở Thượng Hải. Công việc làm ăn của anh thuận lợi, mang lại thu nhập cao.
Tuy nhiên, đến năm 2010 Thường Học Phúc bất ngờ giải thể cửa hàng vì cảm thấy công việc kinh doanh áp lực. "Ăn tôi cũng phải tranh thủ từng phút. Sống trong thành phố phát triển như Thượng Hải tôi cảm thấy mệt mỏi, ngột ngạt. Tôi khao khát được về quê, sống yên bình", anh nói.
Sau khi về quê ở Trú Mã Điếm, thay vì sống cùng gia đình, Thường Học Phúc đã dựng một căn nhà lụp xụp ở một mình và mở sạp hoa quả nhỏ. Khi biết con trai từ bỏ công việc lương cao, đóng cửa hàng về quê bán hoa quả, bố mẹ anh kịch liệt phản đối.
Trước sự phản ứng dữ dội của gia đình, anh cho biết: "Tôi cảm thấy cuộc sống như vậy thoải mái, thu nhập từ việc bán hoa quả đủ để gia đình sống. Những lúc rảnh rỗi, tôi có thể đọc sách".
Khi biết tin Thường Học Phúc về quê bán hoa quả, cán bộ địa phương nhiều lần làm công tác tư tưởng để anh đi tìm một công việc khác phù hợp với năng lực, có thể cống hiến cho xã hội. Thế nhưng, anh từ chối và vẫn tiếp tục công việc bán hoa quả.
Thường Học Phúc duy trì công việc này được 7 năm. Đến năm 2017, anh kết hôn, sau đó đón con gái đầu lòng. Sau 5 năm chung sống, Thường Học Phúc và vợ ly hôn vì bất đồng quan điểm. Anh rơi vào tình trạng phá sản vì phải bồi thường cho vợ và chu cấp cho con một khoản tiền lớn.
Bi kịch khiến thủ khoa đại học trở thành ăn xin

Học Phúc
Sau khi ly hôn, Thường Học Phúc lựa chọn cuộc sống lang bạt, ăn xin. Mặc dù bị gia đình phản đối, nhưng anh vẫn làm: "Suy nghĩ của tôi và mọi người không giống nhau. Tôi cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống khá mệt mỏi. Tôi lựa chọn cuộc sống lang bạt để không làm phiền đến mọi người".
Cách đây gần 3 năm, một clip ghi lại cảnh Học Phúc đang đi lại trên đường phố đã gây xôn xao mạng xã hội Trung Quốc. Trong clip, Thủ khoa đại học một thời xuất hiện với bộ dạng lôi thôi, râu ria bờm xờm, mặt mũi lấm lem. Đáng nói, anh ta vừa đi vừa lục lọi thùng rác để kiếm ăn. Thậm chí, khi nhìn thấy Học Phúc, một số người đi đường còn không giấu nỗi ánh nhìn giễu cợt.

Bất chấp cái nhìn của người khác, Học Phúc hạnh phúc với lựa chọn của mình
Đáng chú ý là khi được phóng viên đề nghị trả lời phỏng vấn, Học Phúc đã đối đáp với phong thái tự tin, ăn nói gọn gàng, hoàn toàn không giống một người thiếu thốn vật chất, phải sống tạm bợ qua ngày. Cũng từ đoạn clip, câu chuyện "thủ khoa đại học trở thành người ăn mày" của Học Phúc đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của netizen.
Câu chuyện của Học Phúc nổi tiếng đến mức có người còn tìm đến nhà giáo viên chủ nhiệm cũ của anh. Vị giáo viên này đã thể hiện niềm thương xót cho hoàn cảnh của học trò, hy vọng một ngày anh có thể quay trở với cuộc sống bình thường. Còn với gia đình Học Phúc, hẳn nhiên bố mẹ anh cũng mong mỏi ngày con trai từ bỏ lối sống lang bạt, ổn định lại cuộc sống.
Đối với nhiều người, cuộc đời Học Phúc có thể là nỗi bất hạnh khi anh ta từng là thủ khoa Đại học, làm chủ doanh nghiệp mà giờ lại chọn làm ăn mày. Thế nhưng, với Học Phúc, cuộc sống hiện tại mới là điều anh đang tìm kiếm.