Bố chồng vừa qua đời, tôi sốc nặng trước quy chụp của mẹ chồng dành cho mình
GĐXH – Suốt 2 năm qua, tôi cũng quá mệt mỏi khi phải sống chung với mẹ chồng. Nếu không vì chồng luôn động viên, tôi cũng không trụ nổi được đến hiện tại.
Cuộc hôn nhân của tôi gặp nhiều sóng gió vì ngay từ đầu mẹ chồng đã không thích tôi. Ngày ấy, mẹ chồng nói, tôi không hợp tuổi với gia đình bà. Vì vậy, nếu tôi và chồng cố tình lấy nhau, chúng tôi sẽ không hạnh phúc, thường xuyên xung khắc, lục đục, nặng hơn là vợ chồng không có con hoặc một trong hai sẽ đoản mệnh mà mất sớm.
Thậm chí ngay cả khi biết tôi có bầu trước khi cưới, mẹ chồng vẫn khăng khăng yêu cầu tôi phải bỏ đứa bé và một mực ngăn cản không cho chúng tôi đến với nhau. Mãi đến khi chồng tôi dọa sẽ bỏ nhà, đưa mẹ con tôi đến nơi khác sinh sống, lúc ấy, mẹ chồng mới chịu chấp nhận cho chúng tôi tổ chức đám cưới.
Sau khi chính thức về làm dâu, mẹ chồng luôn thể hiện ghét tôi ra mặt. Mọi việc trong nhà không suôn sẻ, bà đều đổ lỗi cho tôi. Ngay cả việc bà đi làm đồng không may vấp ngã chảy máu, mẹ chồng cũng cho rằng là do tôi đem xui xẻo đến gia đình bà nên mới điềm ra như vậy.

Con dâu sốc trước quy chụp của mẹ chồng dành cho mình. Ảnh minh họa.
Tôi bầu, mẹ chồng không hỏi han xem em bé trong bụng tôi có khỏe không. Điều bà quan tâm đó là tôi bầu con trai hay con gái và dự kiến sinh khi nào. Hỏi ra mới biết, bà còn định sắp xếp cả ngày, giờ sinh cho tôi để tránh xung khắc với ông bà, bố mẹ. Có như vậy, gia đình mới được yên ấm.
Dĩ nhiên, cả tôi và chồng đều không đồng ý với dự định của mẹ chồng. Vì không đạt được mục đích, bà quay sang chì chiết tôi thậm tệ. Đến cả bố chồng tôi vì thấy vợ quá đáng với con dâu cũng phải đứng ra nói đỡ cho tôi. Tuy nhiên, mẹ chồng không chịu hiểu vấn đề còn cho rằng tôi nham hiểm, lôi kéo được hết mọi người theo phe mình khiến bà bị cô lập.
Chính suy nghĩ đó làm bà càng quá đáng với tôi hơn. Quãng thời gian đó, tôi cảm tưởng mình sắp bị trầm cảm vì ngày nào cũng phải nghe mắng nhiếc, soi mói đủ đường từ mẹ chồng.
Đỉnh điểm, ngày tôi chuyển dạ sinh con, mẹ chồng ra sức ngăn cản, không muốn cho tôi đi vì nói đó là ngày xấu. Bà nói, cứ đưa tôi đến trạm y tế khám trước, chưa đẻ lại về cho gần.
Nhưng trước tình thế cấp bách, chồng tôi bất chấp lời mẹ, đưa tôi thẳng đến bệnh viện huyện. Lần ấy bác sĩ nói con tôi bị dây rốn quấn cổ, may mắn đến viện kịp thời nên được xử lý. Nếu không, rất nguy hiểm cho em bé trong bụng.
Cứ nghĩ "vượt cạn" thành công, em bé sinh ra khỏe mạnh, mẹ chồng sẽ mừng. Nào ngờ, bà vẫn cho rằng con tôi sinh vào ngày xấu, là điều không tốt. Đó cũng là lý do những ngày ở cữ sau đó, mẹ con tôi phải sống trong cảnh hương khói nghi ngút trong nhà. Mẹ chồng nói, phải làm vậy để xua đuổi tà khí, tránh những điều đen đủi có thể ập đến.
Lúc con tôi tròn 8 tháng, bố chồng tôi phát hiện mắc ung thư phổi giai đoạn cuối. Dù cả nhà đã dốc hết tiền của, vay mượn thêm để chạy chữa nhưng vì bệnh nặng, ông chỉ duy trì được vài tháng và qua đời trong sự đau buồn của mọi người trong nhà.
Riêng mẹ chồng tôi không chịu chấp nhận sự thật chồng mất vì bệnh tật. Bà đổ lỗi cho mẹ con tôi là "sao chổi" trong nhà nên gia đình bà mới xảy ra tang tóc. Hết mắng chửi con dâu, mẹ chồng quay sang trách móc con trai không nghe lời, cố tình rước họa về nhà để bà phải rơi vào cảnh góa bụa, nhà mất đi người trụ cột sớm.
Trong cơn thịnh nộ, mẹ chồng ném hết quần áo của mẹ con tôi ra khỏi nhà. Con trai tôi hoảng quá khóc thét liền bị bà nội quát đuổi đi cho khuất mắt.
Quả thực, suốt 2 năm qua, tôi cũng quá mệt mỏi khi phải sống chung với mẹ chồng mê tín. Nếu không vì chồng luôn động viên, tôi cũng không trụ nổi được đến hiện tại.
Nhưng lần này, mọi việc đã quá sức chịu đựng của tôi. Con tôi cũng là cháu nội, là máu mủ ruột thịt với mẹ chồng, vậy mà bà cũng coi không ra gì. Vậy tôi còn lý do gì để tiếp tục chung sống với một người tuyệt tình như vậy thêm nữa.
Có lẽ, tránh xa khỏi mẹ chồng chính là sự giải thoát tốt nhất của tôi lúc này. Chỉ có điều, làm vậy sẽ đẩy chồng tôi bị kẹt giữa một bên là mẹ, một bên là vợ con. Tôi nên làm thế nào trong tình cảnh này đây?
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
