Bố mẹ có 3 căn nhà tiền chục tỷ nhưng nhất quyết không bán dưỡng già, mỗi lần ốm đau là 2 đứa con nai lưng ra lo viện phí

| Tâm sự

Ông thì chỉ muốn nhận còn bà thì luôn đề phòng con cái.

Nhà tôi có mỗi hai chị em, tôi và một cậu út nữa. Tôi thì bỏ chồng nuôi 1 đứa con, còn cậu út thì có 3 đứa con trai.

5 năm trước tôi phát hiện bị ung thư tuyến giáp, chết thì không chết được nhưng sau quá trình điều trị sức khỏe của tôi yếu đi rất nhiều. Còn cái bệnh ung thư thì xác định là phải chữa cả đời rồi.

Tôi cũng thuộc dạng kiếm được và cũng khá là hào phóng nhưng kể từ khi biết mình bệnh tật, tôi bắt đầu lo sợ. Tôi chỉ có một thân một mình nuôi cậu con trai, dại mồm mà tế bào ung thư phát triển lại thì vừa phải tốn kém chữa bệnh lại vừa phải có tiền mà nuôi con. Kể từ đó tôi nghiêm túc với việc tích lũy cho hai mẹ con.

Nói chung tôi kiếm được nhưng chẳng phải giàu có gì cho cam, đã vậy nhà lại neo người nên tôi phải dự tính tất cả những trường hợp xấu nhất có thể xảy ra.

Còn cậu em tôi thì nó là công nhân viên chức bình thường, hai vợ chồng bảo ban nhau làm ăn nhưng nói chung cũng chỉ đủ ăn đủ mặc. Ở thành phố mà nuôi 3 đứa con thì chi phí không hề ít.

Mấy năm nay vợ chồng nó khấm khá hơn chút, cũng mua được cái xe, vừa mới mua được cái nhà. Vợ chồng chúng nó ngỏ ý vay tôi một chút, đương nhiên tôi đồng ý ngay, vay để mua cái chỗ an cư thì tôi cực kỳ ủng hộ. Tôi còn đùa là vay lúc nào có thì trả, mà không có thì quỵt thoải mái.

Kể sơ qua vậy để biết là cả tôi và cậu em trai đều nhiều mối lo toan. Tôi thì bệnh tật, cậu em thì con cái. Chúng tôi thật sự không phải dạng nhàn hạ để có thể lo tất cả mọi chuyện trên đời.

Bố mẹ có 3 căn nhà tiền chục tỷ nhưng nhất quyết không bán dưỡng già, mỗi lần ốm đau là 2 đứa con nai lưng ra lo viện phí - Ảnh 1.

Tôi biết nói ra nhiều người bỉ bôi là bố mẹ thì nuôi được mình mà mình nuôi bố mẹ được mấy ngày thì kể lể. Nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng ai mà giống ai được.

Bố mẹ tôi có 3 căn nhà, cái nhỏ nhất là 120m2, cái to nhất là 250m2. Tất cả đều ở các quận trung tâm chứ không phải vùng sau vùng xa. Tổng giá trị của cả 3 căn nhà này theo giá thị trường bây giờ chắc chắn không dưới 20 tỷ.

Hiện tại bố mẹ tôi ở căn nhà nhỏ nhất, hai căn còn lại để không. Ban đầu hai ông bà cũng cho thuê nhưng càng về sau càng không khách nào trụ nổi vì tính khí ông bà. Doanh nghiệp lớn họ thuê đứt 10 năm, 20 năm thì ông bà sợ thời giá thay đổi ông bà sẽ thiệt nên quyết định để không luôn.

Hai ông bà có mấy đồng lương hưu, cộng lại chẳng đủ chi phí sinh hoạt. Tôi vẫn biếu mỗi tháng một ít nhưng ông bà thì muốn hơn. Tôi vẫn còn con còn cái, vẫn phải sống cuộc sống của mình thì làm sao mà cho hơn được nữa. Biết bao nhiêu là đủ bây giờ.

Cứ mỗi lần ốm đau bệnh tật là tôi là phải bỏ tiền ra để lo cho ông bà. Bản thân tôi cũng đang bệnh tật đầy mình, chỉ có mỗi hai mẹ con với nhau. Cứ dăm bữa nửa tháng lại cả đống tiền, tôi thật sự không kham nổi.

Đỉnh điểm là năm kia, bố tôi bị bệnh tim và phải mổ tim, đương nhiên số tiền vài trăm triệu ấy là tôi phải lo. Cậu út còn đang nợ nần không xong, cậu ấy lo làm sao được?

Sau chuyện đó, tôi và cậu út có ngỏ ý bảo ông bà bán bớt 1 cái nhà đi để có ít tiền mà dưỡng già. Đành rằng ông bà không có thì chúng tôi phải lo hết nhưng đây ông bà ngồi trên một đống tiền, chúng tôi không tơ hào lấy một đồng, chỉ xin ông bà hãy tự lo cho mình để chúng tôi bớt vất vả đi mà thôi.

Ấy thế nhưng bố tôi thì nói rằng "chúng tao chết thì của bọn mày tất chứ mất đi đâu" còn mẹ tôi thì lấy lý do ghét con dâu nên sợ nó cuỗm hết để từ chối.

Thế là ông bà nhất định giữ 3 miếng đất ấy và bắt 2 đứa con cõng lên lưng một đống gánh nặng.

Cậu út thì bước chân ra đời không được bố mẹ hỗ trợ gì, hai vợ chồng cậu ấy đi lên từ bàn tay trắng. Đã thế mẹ tôi đã từng trăm phương ngàn kế để ép cậu ấy bỏ vợ, đương nhiên em dâu tôi sẽ không thể bồ tát đến mức bao dung cho mẹ chồng. Bản thân cậu ấy cũng tuyên bố thẳng là ông bà có ốm đau cậu ấy chỉ chăm sóc chứ đừng mong cậu ấy bỏ ra đồng nào.

Tôi không trách được em mình, cậu ấy còn vợ còn con mà cũng chẳng phải dạng giàu có thừa mứa gì. Vậy là giờ mọi thứ tiền đều trút vào đầu tôi.

Tôi đang tự hỏi nếu một ngày sức khỏe không cho phép tôi làm nhiều và không kiếm được như bây giờ thì mọi chuyện sẽ ra sao đây?

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.