Bố mẹ muốn tôi bỏ người vợ đã cưới 4 năm vì một lý do khiến tôi đau đớn tâm can
Tôi cứ sống trong sự giằng co ấy, mỗi ngày đều cảm thấy như mình đang bị xé đôi.
Từ nhỏ, tôi luôn được kỳ vọng là người kế nghiệp, là người nối dõi vì tôi là con trai duy nhất trong nhà, trên tôi có 2 chị gái, năm nay bố mẹ tôi cũng đã lớn tuổi rồi.
Tôi cưới vợ được bốn năm. Vợ tôi – Thảo – là người phụ nữ hiền lành, nhẫn nhịn và yêu tôi hơn bất kỳ ai từng đến với cuộc đời tôi. Chúng tôi quen nhau từ năm cuối đại học, trải qua đủ khó khăn mới có thể dắt tay nhau bước vào lễ đường. Nhưng sau đám cưới, mọi chuyện không như mơ.
Thảo từng bị u nang buồng trứng, dù đã phẫu thuật và điều trị, nhưng khả năng mang thai vẫn rất thấp. Chúng tôi đã cố gắng chạy chữa, ăn uống theo chế độ bác sĩ khuyên, thử cả đông y lẫn tây y. Nhưng bốn năm trôi qua, hai vạch trên que thử vẫn là điều xa vời.
Ban đầu, bố mẹ tôi chỉ hỏi han, động viên nhưng càng về sau, họ càng trở nên mất kiên nhẫn.
"Con là con trai duy nhất đấy, không lẽ nhà này tuyệt tự à?", mẹ tôi vừa nói vừa lau nước mắt trong một buổi cơm tối.
Bố tôi thì ít nói hơn nhưng ánh mắt ông đầy thất vọng mỗi lần tôi đưa Thảo về quê. Những câu như "về mà lo cho tương lai", "không lẽ sống với nhau như bạn tri kỷ cả đời", cứ lần lượt lặp đi lặp lại. Tôi nghe mãi thành chai tai.
Hai chị gái tôi thì trực tiếp hơn. Có lần khi Thảo vào bếp, chị cả nói thẳng: "Em thương vợ nhưng cũng phải nghĩ tới bố mẹ. Lấy vợ bốn năm không có con, người khác người ta bỏ lâu rồi. Em định đợi tới lúc bố mẹ nhắm mắt à?".
Tôi cười gượng. Tôi muốn bảo vệ Thảo nhưng trước mặt người thân ruột thịt, tôi lại trở nên mềm yếu đến lạ.
Lần khác, chị hai mời tôi ra quán cà phê nói chuyện riêng: "Hay là vợ chồng em thử ly thân một thời gian xem sao. Không ai trách em cả, chuyện con cái là quan trọng, em còn trẻ, không lẽ chịu mãi?".
Tôi lặng thinh không đáp lại câu nào.
Ảnh minh họa
Còn Thảo, cô ấy biết hết, không phải vì tôi kể mà vì sự lạnh lùng của mẹ chồng, ánh mắt soi mói của chị chồng, những lần bị hỏi xoáy "sao dạo này trông phờ phạc thế, có tin vui gì chưa?", cô ấy không thể không hiểu.
Tôi nhớ có một lần vợ chồng tôi về quê, Thảo vào bếp nấu cơm, lúc dọn ra mâm đầy đủ thì mẹ tôi nhìn qua rồi nói với chị gái: "Người ta không sinh được con thì cố mà nấu ăn ngon, giữ chồng, chứ đến cơm canh cũng chẳng ra gì thế này thì chịu rồi".
Thảo ngồi im. Lúc lên phòng, cô ấy không nói gì, chỉ quay lưng vào tường, vai run lên. Tôi ngồi bên cạnh không biết phải an ủi ra sao. Tôi thương vợ. Tôi biết cô ấy đau nhưng tôi cũng không thể cãi tay đôi với mẹ và chị gái.
Bố mẹ sinh tôi ra, họ có kỳ vọng là điều dễ hiểu, tôi cũng không thể nhẫn tâm rời bỏ người phụ nữ đã cùng tôi đi qua những ngày tháng khốn khó, chỉ vì cô ấy không thể sinh cho tôi một đứa con.
Tôi cứ sống trong sự giằng co ấy, mỗi ngày đều cảm thấy như mình đang bị xé đôi. Một nửa muốn hiếu thuận, một nửa muốn bảo vệ tình yêu. Tôi không biết có con đường nào để dung hòa được không? Hay rồi cũng đến lúc tôi buộc phải chọn?
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 22 phút trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 11 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 11 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.