Hà Nội
23°C / 22-25°C

Bồ nhí vật vã nghe tin vợ người tình mang thai

Thứ năm, 16:10 02/05/2013 | Tâm sự

Cảm giác lo sợ mất anh càng đến gần với tôi gần hơn khi biết tin vợ anh đang mang thai. Tôi sợ mất anh lắm.

Năm nay tôi 23 tuổi, cái tuổi mà bạn bè tôi, ai cũng có nghề nghiệp ổn định. Riêng tôi vì không có điều kiện (tốt nghiệp THPT xong là tôi xa ghế nhà trường đi làm công nhân) nên nghề nghiệp của tôi vẫn chưa đâu vào đâu.

Tôi là một cô gái quê mùa, không xinh đẹp, không tài giỏi nhưng được mọi người đánh giá là ngoan hiền, nhỏ nhẹ. Nhìn bên ngoài, tôi nhỏ nhắn và yếu đuối lắm. Tôi không có cha nên từ bé đến khi lớn lên, tôi chỉ sống với mẹ và 5 anh em.

Trước đây, tôi có thương một người bạn nhưng gia đình tôi phản đối. Thương mẹ nên đành lòng, tôi đã chia tay người bạn đó mặc cho bạn ấy van xin. Tôi càng đau đớn hơn khi biết vì tôi mà bạn đó tự hủy hoại cuộc đời mình sống trong men say và không lo làm ăn. Bạn ấy còn gây gổ đánh nhau với người ta, làm ba mẹ bạn ấy buồn và làm tôi ân hận. Tôi buồn chán, suy sụp, đau khổ nhiều lắm.

Đúng lúc đó, một người bạn xuất hiện an ủi tôi. Tôi cứ nghĩ, bạn ấy là một người chân thành muốn chia sẻ nỗi buồn cùng tôi. Nhưng trong một lần mời tôi đi uống nước, tôi đã bị anh lừa và cướp đi đời con gái. Vốn dĩ, tôi là người thật thà, quê mùa và ngây thơ lắm. Thế nên khi anh đưa tôi ly nước mà anh đã bỏ thuốc ngủ trong đó, tôi không hề nghi ngờ gì.

Sau lần đó, tôi đau đớn, hụt hẫng và tuyệt vọng. Đã nhiều lần tôi tìm đến cái chết nhưng nghĩ đến gia đình và nghĩ đến mẹ, tôi lại có nghị lực vượt qua. Vốn là người sống nội tâm, tôi ôm nỗi đau vào lòng và sống trong thầm lặng. Cuộc sống của tôi khép kín, không bạn bè, không tình yêu. Tôi đã mất hết niềm tin từ đó.

Ba năm qua, tôi sống trong day dứt và không dám đón nhận bất cứ ai. Tôi cứ vùi đầu vào công việc từ sáng đến tối. Tối về đến nhà, tôi chỉ vùi đầu vào ngủ. Ngày này qua tháng khác của tôi đều vậy. Tôi cứ nghĩ mình sẽ không bị rung động hay yêu bất cứ ai nữa. Nhưng không ngờ tôi đã gặp anh - một người đàn ông đã có gia đình.

Tôi biết anh ở nơi tôi làm việc. Anh xin số điện thoại của tôi từ một người bạn làm chung. Cứ nghĩ những dòng tin nhắn đó chỉ là vui thôi. Tôi cũng trả lời tin nhắn một cách chân thành. Tôi không biết gì về anh nhưng xem ra anh biết quá rõ về tôi. Cứ ngày ngày nhắn tin qua lại với anh, tôi bắt đầu yêu anh từ lúc nào chẳng hay. Từ những dòng tin nhắn ấy, tôi trông chờ có ngày biết mặt anh.

Điều tôi mong đợi cuối cùng cũng xuất hiện. Anh không làm tôi thất vọng. Như những gì tôi tưởng tượng, trước mắt tôi, anh là người đàn ông chính chắn, trưởng thành. Tôi thấy vui lắm, hạnh phúc lắm vì người trong mộng của mình đã xuất hiện.

Nhưng niềm vui chưa được bao nhiêu ngày thì anh thú nhận với tôi một điều là anh đã có vợ. Tôi đau khổ và bị sốc không nói nên lời. Nhưng có lẽ tình yêu tôi dành cho anh quá lớn nên tôi đã tha thứ cho anh và chấp nhận làm người tình trong bóng tối của anh.

Tôi biết như thế là mình sai và tội lỗi. Nhưng cứ mỗi ngày tôi lại yêu anh nhiều hơn. Anh cũng hay tâm sự với tôi về bản thân và gia đình mình. Theo anh nói thì anh có một gia đình nhỏ, một cô vợ xinh xắn, có học thức. Nhưng vì nhiều lý do và mâu thuẫn nên giữa họ có khoảng cách.

Càng gặp nhiều, càng tâm sự nhiều thì tôi lại càng yêu anh thật nhiều. Tôi đồng cảm cùng anh từ bản thân cho đến gia đình. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi và căng thẳng những lúc anh suy nghĩ, tôi thấy thương anh vô cùng.

Vì yêu thương nên tôi chấp nhận hy sinh tất cả vì anh. Tôi muốn là người tình bên anh cho đến khi anh không cần tôi nữa. Tôi yêu anh nhiều hơn chính bản thân mình.Tôi rất lo sợ sẽ mất anh.

Nhiều lúc tôi tự hỏi chính mình, tại sao anh lại thương tôi? Người như anh thì thiếu gì những cô gái đẹp, chân dài theo mà anh lại chọn tôi? Theo trực giác người phụ nữ, tôi biết điều này.

Anh cũng thương tôi rất nhiều. Anh lo lắng và chăm sóc cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Anh đưa tôi đi chơi nhiều nơi mà tôi chưa bao giờ biết. Những lúc bên tôi, anh luôn làm tôi tươi cười và hạnh phúc. Tôi cảm nhận được anh cũng dành cho tôi một thứ "tình cảm đặc biệt".

Do mâu thuẫn ở nơi làm việc nên tôi đã nghỉ làm. Anh sợ tôi ra đường bị người khác ức hiếp, khổ sở nên bảo tôi ở nhà và anh chu cấp. Nhận sự chu cấp của anh, tôi thấy áy náy lắm.

Anh muốn tôi đi học lại để có cái nghề trong tay. Tôi nửa muốn đi làm, nửa muốn đi học bởi vì tôi ngại nhận sự chu cấp từ anh nên cứ phân vân mãi. Nhưng chưa giải quyết được vấn đề đi học hay đi làm thì cảm giác lo sợ mất anh đã đến gần với tôi gần hơn khi biết tin vợ anh đang mang thai. Tôi sợ mất anh lắm. Tôi sợ khi em bé nhà anh chào đời thì hạnh phúc của vợ chồng anh sẽ được gắn kết lại và rồi anh sẽ lãng quên tôi.

Nhiều lúc tôi nghĩ, hay chính bản thân tôi nên là người ra đi, để anh về với hạnh phúc ấy. Chưa bao giờ tôi giành anh hay bảo anh bỏ vợ để đến với tôi. Vì tôi biết anh không bao giờ bỏ chị - vợ anh. Nhưng không biết vì lý do gì tôi lại yêu anh, yêu anh bằng cả trái tim chân thành, không toan tính, vụ lợi mà là sự tha thứ, cảm thông, đợi chờ.

Và giờ đây tôi chỉ biết chờ đợi anh. Tôi đợi những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại để được nghe anh nói, anh cười, để được gặp anh, được đi chơi cùng anh, được bên anh. Đó là những giây phút tôi thấy mình hạnh phúc nhất.Tôi luôn trân trọng và nắm giữ nó thật kỹ.

Cứ ban ngày, tôi còn có cơ hội gặp anh, được anh điện thoại, được anh nhắn tin. Nhưng tối đến thì anh về với vợ anh và mọi liên lạc bị cắt đứt.

Tôi không biết phải làm thế nào, nhiều lúc tôi muốn ra đi để anh về với hạnh phúc, về với gia đình nhỏ bé của anh. Dù chỉ là suy nghĩ như thế thôi mà sao trái tim tôi đã đau đớn, cứ như ngàn mũi dao cắt xé.

Trái tim bé nhỏ của tôi đã đau rất nhiều, tan nát cũng nhiều rồi. Tôi sợ một lần nữa nó không còn đập được nữa. Thật sự tôi sợ mất anh. Anh là người tôi yêu thương nhất từ trước tời giờ, có thể xem là mối tình đầu của tôi.

Lúc này đây, tôi vẫn yêu anh nhiều lắm. Tôi thầm mong ước, khát khao có một đứa con với anh. Chỉ cần có một đứa con với anh, tôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Nhưng xem ra nó chỉ là giấc mơ thôi.

Giờ tôi biết làm sao đây, khi sống trong day dứt, dằn vặt và hằng đêm tôi thầm khóc, khóc vì nhớ anh da diết, khóc vì cuộc tình đầy oan trái. Tôi đang tiến tới cũng không được mà lùi cũng không được.Tôi phải làm sao đây?

Theo aFamily/ Tri Thức Trẻ

thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt

Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt

Tâm sự - 3 giờ trước

Mỗi lần nhớ lại câu nói của con trong bệnh viện, tôi vẫn thấy nhói lên.

10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng

10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng

Tâm sự - 4 giờ trước

GĐXH - Trong giây phút ấy, nhìn đứa trẻ khát sữa, tôi đã ngỏ ý với chồng xin nhận nuôi bé. Anh vô cùng bất ngờ, anh cũng muốn thế nhưng lại sợ tôi buồn vì dù sao hai người cũng từng có một quá khứ sâu đậm.

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

Tâm sự - 9 giờ trước

Nghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.

Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu

Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu

Tâm sự - 11 giờ trước

Ở tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn

Tâm sự - 15 giờ trước

Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.

Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'

Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'

Tâm sự - 1 ngày trước

Cưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.

Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu

Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...

Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình

Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.

“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai

“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai

Tâm sự - 2 ngày trước

“Sống thử” vài tháng, tôi thấy nhiều điểm không thể dung hòa với bạn gái, nhất là lối sống bừa bộn, dễ dãi. Tôi phát hiện cô ấy vẫn liên lạc và gặp gỡ bạn trai cũ. Khi tôi còn đang tính chia tay vì mất niềm tin, cô ấy bất ngờ thông báo có thai.

Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'

Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?

Top