Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
GĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tôi ngẩng đầu nhìn nó. Lên Bắc Kinh đã 7 ngày, đây là lần đầu tiên con dâu chủ động nói chuyện với tôi.
“Giờ giá cả ở Bắc Kinh cao, tiền trả góp nhà mỗi tháng hơn 8.000 NDT (28 triệu đồng), tiền sữa và bỉm của cháu mỗi tháng cũng 2.000 NDT (7 triệu đồng), lương hai vợ chồng thì cũng chỉ vậy…”. Nó dừng lại, nhìn con trai tôi một cái, “nên con muốn nói với mẹ, sau này mỗi tháng mẹ có thể đóng 3.000 NDT (10,5 triệu đồng) tiền sinh hoạt không?”
Tay tôi cầm đũa khựng lại. Trong phòng ăn rất yên tĩnh, chỉ có tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường. Tôi nhìn con trai, nó cúi đầu ăn cơm, không nói gì. Tôi lại nhìn con dâu, nó nhìn tôi, ánh mắt bình thản, như thể đang nói một chuyện rất đương nhiên.
“Ba nghìn?” tôi hỏi.
“Vâng.” Nó gật đầu, “mỗi tháng 3.000, mẹ thấy được không?”
Tôi không nói gì. Tôi đặt đũa xuống, bưng bát, ăn nốt hai miếng cơm cuối cùng, nhai chậm rãi. Ăn xong, tôi đứng dậy, dọn bát đũa vào bếp, rồi quay về căn phòng nhỏ 8m² của mình, đóng cửa lại.
Nằm trên giường, nhìn vết ố nước trên trần, tôi thầm làm một phép tính. Lương hưu của tôi 12,5 triệu đồng, đóng 10,5 triệu đồng, còn lại 2 triệu đồng.

Ảnh minh họa
Tôi năm nay 63 tuổi, trước khi nghỉ hưu làm ở nhà máy dệt huyện 30 năm. Chồng tôi mất đã 5 năm. Trước khi đi, ông nắm tay tôi nói: “Quế Phân, con mình ở Bắc Kinh không dễ, bà giúp được thì giúp”. Tôi nói: “Được”.
Một tháng trước, con trai gọi điện: “Mẹ, mẹ lên Bắc Kinh giúp con trông cháu nhé, thuê bảo mẫu đắt quá, không kham nổi”. Tôi nói: “Được”.
Tôi cho thuê căn nhà ở quê, mỗi tháng 800 NDT (2,8 triệu đồng). Chậu lan quân tử trồng 3 năm thì tặng cho ông Trương hàng xóm. Di ảnh chồng lau sạch, gói lại, cho vào vali.
Ngồi tàu ghế cứng suốt một đêm, sáng hôm sau đến Bắc Kinh. Con trai đến đón, đi tàu điện rồi chuyển xe buýt, hơn một tiếng rưỡi mới tới nhà. Chung cư tầng 34, hai phòng một khách, 80m², nghe nói mua hơn 2 triệu NDT (7 tỷ đồng).
Con dâu ở nhà, bế đứa cháu 9 tháng. Thấy tôi vào, nó gật đầu, gọi “mẹ”, rồi tiếp tục dỗ con.
Tôi đặt hành lý vào căn phòng nhỏ 8m². Giường rộng 1,2m, đầu giường có đèn, cửa sổ hướng Bắc, không có ánh nắng.
Cháu lạ người, tôi bế là khóc. Con dâu nói: “Không sao, từ từ sẽ quen”.
Ngày hôm sau, hai đứa đi làm, tôi ở nhà trông cháu. Nó khóc thì dỗ, đói thì pha sữa, đi vệ sinh thì thay tã. Hết một ngày, lưng tôi đau không đứng thẳng nổi.
Ngày thứ bảy, chính là hôm nay, con dâu nói muốn bàn chuyện.
Bàn chuyện mỗi tháng đóng 3.000 NDT tiền sinh hoạt.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, nghe vợ chồng con trai nói chuyện bên ngoài. Giọng rất nhỏ, nhưng nhà cách âm kém, tôi vẫn nghe được vài câu.
“Em quá đáng rồi, mẹ anh lương hưu có hơn 3.000, em bắt đóng 3.000?” – giọng con trai.
“3.000 thì sao? Bà không ăn không uống à? Điện nước gas không mất tiền à? Anh tính chưa, thêm một người tốn bao nhiêu?” – con dâu.
“Nhưng em cũng không thể…”
“Không thể gì? Bố mẹ em đến cũng đóng tiền sinh hoạt mà. Lúc đó anh nói là hợp lý. Sao đến mẹ anh lại không được?”
“Thôi, đừng nói nữa.”
“Em cứ nói! Nếu mẹ anh thấy thiệt thì về đi, mình tự thuê bảo mẫu!”
Sau đó là tiếng bước chân, tiếng đóng cửa.
Tôi nằm trong bóng tối, nhìn ánh đèn nhà đối diện bật tắt. Tôi nhớ ngày chồng mất, ông nói: con mình ở Bắc Kinh không dễ. Tôi nhớ lúc con trai còn nhỏ, lương tôi chỉ 80 NDT (280 nghìn đồng), chắt chiu cho nó ăn học.
Tôi nhớ năm nó đỗ đại học, vợ chồng tôi vui cả đêm không ngủ. Tôi nhớ năm nó lên Bắc Kinh làm việc, về quê mua cho chúng tôi áo lông, nói: “Bắc Kinh lạnh, sau này lên mặc.” Giờ tôi đã lên. Mặc chiếc áo đó. Nằm trên giường, nghe con trai và con dâu cãi nhau vì 3.000 NDT của tôi.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy nấu ăn như thường lệ. 6 giờ dậy nấu cháo kê, luộc trứng, cắt dưa muối. 7 giờ con trai đi làm, 8 giờ con dâu đi làm, tôi phải nấu xong trước khi chúng dậy.
Khi cháo đang sôi, con dâu ra bếp. “Mẹ, chuyện tối qua mẹ nghĩ sao rồi?” Tôi khuấy cháo, không quay đầu. “3.000 đúng không?”
“Vâng”.
“Được”.
Nó sững lại. “Mẹ… mẹ đồng ý?”
Tôi tắt bếp, quay lại nhìn nó. “Đồng ý. Khi nào bắt đầu?” “Từ… tháng này.” Nó hơi ngượng, “vậy mẹ chuyển tiền lúc nào tiện?”. “Hôm nay”.
Sau đó tôi chuyển 3.000 NDT cho con dâu. Từ đó, mỗi tháng mùng 1 tôi đóng 3.000 NDT). 580 NDT còn lại dùng để mua thuốc, xà phòng, giấy vệ sinh, thỉnh thoảng mua đồ cho cháu. Thuốc huyết áp và tim mỗi tháng hơn 100 NDT (350 nghìn), tôi tìm chỗ rẻ còn 80 NDT (280 nghìn).
Đồ dùng thì mua loại rẻ nhất. Đồ chơi cho cháu, tôi nhặt đồ cũ của trẻ con trong khu, rửa sạch cho nó chơi. Cuộc sống cứ thế trôi. Cho đến hôm bà thông gia, mẹ đẻ của con dâu tôi đến chơi, câu chuyện đã hoàn toàn thay đổi.
Khi biết hàng tháng tôi đưa gần hết tiền lương hưu cho con dâu, bà thực sự không hài lòng. Bà nói, trước đây vợ chồng bà có lên ở một thời gian và chia sẻ tiền lương hưu với các con, nhưng đó là vì cả hai vợ chồng họ lương hưu hơn 8.000 NDT/tháng (28 triệu đồng). Còn tôi đưa hết thì không còn tiền để lo thuốc men hàng tháng cho mình.
Bà gọi con gái ra quở trách. "Mẹ, con...", con dâu tôi lúng túng. Bà thông gia ngắt lời con gái: "Mẹ đã dạy con cái gì? Phải biết ơn và tử tế. Bà ấy đến giúp con chăm con, giúp con tiết kiệm được 6.000 NDT tiền thuê người giúp việc mỗi tháng, vậy mà con còn muốn bà ấy trả tiền sinh hoạt phí nữa? Con không có lương tâm à?".
Mặt con dâu đỏ bừng. Con trai tôi đứng bên cạnh, cúi đầu, không nói một lời.
Tôi đứng dậy, bế cháu trên tay. "Bà thông qia, xin đừng nói thêm nữa," tôi nói, "tôi đã đồng ý rồi mà".
Bà thông gia nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu. "Bà đồng ý sao? Tại sao bà lại đồng ý?"
Tôi mỉm cười, không nói gì, và bế cháu vào phòng. Tôi đóng cửa, đặt cháu lên giường, rồi ngồi ở mép giường lắng nghe tiếng cãi vã bên ngoài.
Mẹ chồng mắng con gái, con gái cãi lại, còn con trai thì cố can ngăn. Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Tối hôm đó bà thông gia đưa tôi một phong bì: "Chị cầm đi”.
Tôi mở ra: 6.000 NDT (21 triệu đồng). Nhiều hơn cả lương hưu của tôi. Tôi bật khóc. Ông thông gia cũng cho tôi tiền: 6.600 NDT (23 triệu đồng). Tôi lại khóc.
Sau đó, con dâu thay đổi. Chủ động giảm tiền sinh hoạt xuống 2.500 NDT (8,7 triệu đồng) mỗi tháng.
Sau nửa năm, tôi tiết kiệm được hơn 30.000 NDT (105 triệu đồng). Tôi mở sổ tiết kiệm mới, ghi tên cháu và nói “để sau này cháu đi học.”
Cuối năm, con trai và con dâu nói: “Mẹ, cảm ơn mẹ”. Tôi ôm họ, nước mắt không ngừng rơi.
Đêm xuống, ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố rực sáng. Tôi ôm cháu, nghĩ đến chồng: “Ông ơi, tôi đã giúp rồi. Con mình ổn rồi. Chúng tôi… đều ổn.”
Câu chuyện của bà Lý Quế Phân được đăng trên MXH Toutiao, Trung Quốc.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
