Bố nuôi lên thành phố thăm, khi đang ăn cơm chồng liên tục đá vào chân tôi, lén nhìn xuống dưới tôi cúi mặt khóc
Để chào mừng bố lên chơi, hôm đó, tôi và chồng đã chuẩn bị một bữa tối rất thịnh soạn. Nhưng trong lúc ăn cơm, tôi thấy chồng mình rất lạ, anh ấy liên tục đá chân tôi dưới bàn ăn.
Bố mẹ nuôi của tôi đều không có con nên từ khi tôi được mang về chăm sóc, cả nhà ai cũng đều yêu thương, coi tôi như báu vật. Nhưng thời gian êm ấm, hạnh phúc ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Năm tôi lên 3 tuổi thì mẹ nuôi đột ngột qua đời vì bệnh hiểm nghèo, để lại hai bố con bơ vơ, cảnh gà trống nuôi con vất vả biết bao.
Sau cái chết của mẹ nuôi, bố nuôi đã phải làm việc chăm chỉ gấp đôi để lo cho tôi ăn học. Ông luôn nói với tôi: "Tuổi thơ con đã bất hạnh vì không có được sự yêu thương của bố mẹ ruột nên bố sẽ cố gắng hết sức để con có một cuộc sống tốt đẹp hơn, như vậy mới có thể bù đắp cho những thiệt thòi con đã phải chịu".
Mặc dù chỉ là con nuôi nhưng bố luôn dành những gì tốt nhất cho tôi không khác gì con đẻ. Tình thương của bố như nguồn động lực lớn lao giúp tôi vượt qua những trở ngại trong cuộc sống. Sau bao ngày tháng miệt mài đèn sách, tôi cũng thực hiện được ước mơ của mình là được nhận vào một trường đại học trên thành phố.
Mặc dù, tuổi đã cao, sức khỏe ngày một yếu nhưng để tôi có đủ tiền sinh hoạt trang trải việc học hành, bố vẫn cố gắng làm việc miệt mài, điều ấy khiến tôi càng thêm thương và kính trọng bố nhiều hơn. Những năm tháng học đại học, tuy khá chật vật với những nỗi lo toan nhưng bù lại, quãng thời gian ấy đã giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Sau khi học xong, tôi nhanh chóng xin được việc ở một công ty tư nhân. Mức lương cũng khá ổn so với một đứa mới ra trường như tôi. Từ khi đi làm, hàng tháng tôi sẽ trích một phần lương để gửi về nhà để bố chi tiêu thêm. Do muốn phấn đấu cho sự nghiệp nên tôi ít khi về nhà hơn, tần suất về thăm nhà của tôi ngày một thưa dần, thậm chí còn đếm được trên đầu ngón tay.
Ba năm sau, tôi kết hôn. Dường như cuộc sống của tôi ngày càng bận rộn hơn khi phải xoay quanh những mối lo về công việc, cơm áo gạo tiền và các mối quan hệ bên nhà chồng. Tôi không còn nhớ chính xác đã bao lâu rồi mình chưa về quê thăm bố nữa.

Hôm vừa rồi, bố gọi điện báo tin sẽ lên thành phố thăm vợ chồng tôi. Tôi nghe mà vừa mừng vừa thương bố. Chắc bố buồn và cô đơn lắm khi phải sống một mình trong căn nhà cũ ở quê nên mới phải lặn lội lên đây thăm tôi.
Để chào mừng bố lên chơi, hôm đó, tôi và chồng đã chuẩn bị một bữa tối rất thịnh soạn. Nhưng trong lúc ăn cơm, tôi thấy chồng mình rất lạ, anh ấy liên tục đá chân tôi dưới bàn ăn. Bực mình, tôi trừng mắt nhìn chồng, nhưng anh ấy không biết ý dừng lại mà vẫn tiếp tục đá chân. Bất giác tôi nhìn xuống dưới xem có chuyện gì không thì một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi sửng sốt.
Đôi tất trên chân của bố nuôi tôi nó rách đến mức dù đã vá chằng vá đụp mà vẫn bị thò 1, 2 ngón chân ra bên ngoài. Nhìn thấy đôi tất của bố mà sống mũi tôi cay xè, tôi nói với bố trong nước mắt: "Bố, tại sao đôi tất của bố rách thế rồi mà bố vẫn cố đi làm gì. Sao bố không mua cái mới mà đi?. Số tiền con gửi cho bố hàng tháng không đủ ạ?".
Lúc này, bố mới lấy từ trong túi quần ra một cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng và nói: "Tiền của con đây, bố chưa tiêu một đồng nào cả. Bố già rồi, không cần tiêu nữa. Vợ chồng con vẫn còn trẻ, phải tiêu nhiều thứ, nhất là khi lại ở một thành phố lớn, mọi thứ đều đắt đỏ thế này. Bố lên đây cũng chỉ là muốn đưa cho con cuốn sổ này thôi, con hãy giữ lấy nhé".
Những lời bố nói khiến cả tôi và chồng xúc động rơi nước mắt. Tôi không ngờ bố lại thương mình nhiều như vậy. Suốt thời gian qua, tôi cứ nghĩ mình gửi tiền về lo cho bố, như vậy là có thể làm tròn chữ hiếu nhưng tôi đã nhầm. Dù cuộc sống của bố rất khổ cực, tuổi già sức yếu không làm ra tiền nhưng bố vẫn không tiêu số tiền tôi gửi về vì thương và lo cho tôi. Tất cả những việc bố làm đều là vì tôi, vậy mà tôi đã sống vô tâm quá. Tôi luôn lấy lý do cho công việc mà quên đi mất những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Tôi muốn đưa bố lên đây sống cùng để tiện chăm sóc, một mình ông ở dưới quê, lúc ốm đau tôi không yên tâm. Nhưng ngặt một nỗi, chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà, anh ấy cũng vẫn còn bố mẹ nữa. Liệu tôi đón bố lên đây, bên nhà chồng có trách tôi không? Phải làm sao để vẹn cả đôi đường đây mọi người?
Theo Vietnamnet
Về hưu, tôi quyết 'cắt đứt' 3 việc, tuổi già an nhàn ngoài mong đợi
Tâm sự - 10 phút trướcGĐXH - Về hưu, tôi chọn "bớt đi" 3 điều quen thuộc. Chính những quyết định ấy giúp vợ chồng tôi tận hưởng cuộc sống an nhàn, ít áp lực và nhiều niềm vui hơn.
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.