Bức xúc vì mẹ chồng không chịu cho vay tiền để kinh doanh
GiadinhNet - Tôi là con dâu cả trong gia đình có hai người con trai. Nhưng tôi không được may mắn như nhiều người khác khi sức khỏe của tôi rất kém.
Ngày tôi mới về làm dâu nhà chồng là lúc tôi mới ra trường. Bố chồng tôi lúc đó làm to nên xin cho tôi một công việc nhiều người mơ ước. Sự đấu đá trong công ty này rất lớn nhưng không ai thay chỗ được tôi. Một phần vì tôi là người hòa đồng, vui vẻ và yêu thương mọi người, phần khác vì có bố chồng làm to nên tôi được nhờ ông rất nhiều. Tôi biết ơn gia đình nhà chồng vì điều này. Thế nhưng không có nghĩa rằng tôi không cố gắng, không có nghĩa rằng tôi không nỗ lực.
Thế nhưng cuộc sống không phải màu hồng, khi đến lúc tôi gần hết hợp đồng thì tôi mắc bệnh phải chữa trị đặc biệt. 3 năm dưới dạng hợp đồng một năm một, đến lúc tôi chuẩn bị được ký dài hạn thì là lúc tôi buộc phải vào viện điều trị. Lúc này bố chồng tôi cũng về hưu. Sau khi điều trị, dù chưa khỏi hẳn thì tôi được ra viện. Bệnh lupus phát ban đỏ, tôi phải sống với nó cả đời. Cơ quan tiếp tục tạo điều kiện cho tôi bằng cách tiếp tục gia hạn hợp đồng và chuyển tôi xuống bộ phận khác, công việc nhàn hơn về đầu óc nhưng tôi lại phải làm ca.

Cũng phải nói thêm rằng, chồng tôi có hai anh em trai. Nhưng chỉ vì vợ chồng tôi nghèo mà mẹ chồng tôi tỏ ra coi thường ra mặt. Suốt những tháng ngày tôi bị bệnh, mẹ chồng tôi không đến thăm tôi một lần nào. Tôi cảm nhận được mẹ chồng tôi tỏ vẻ khinh thường tôi mà bênh quý con dâu út hơn. Có thời điểm vợ chồng tôi khó khăn, hỏi vay bà 100 triệu thì bà kêu không có trong khi tôi biết rõ mẹ chồng tôi vừa cho dâu út vay gần 200 triệu để kinh doanh. Lần khác, khi tôi đi cùng bà thăm người ốm, bà bảo tôi bỏ phong bì cho họ hàng mấy triệu, tôi không có đủ mà bà lườm, nguýt rồi tỏ ra khinh thường. Trong khi đó, không ít lần tôi thấy mẹ chồng tôi dấm dúi cho con của dâu út. Tôi nhiều lần khóc vì ấm ức nhưng được chồng động viên, tôi lại vượt qua. Nay khi tôi bị bệnh, mẹ chồng tôi càng thờ ơ hơn.
Không may cho tôi, vì bệnh tật, thấy vợ vất vả lại chưa được ký dài hạn, chồng tôi động viên nên nghỉ việc rồi ở nhà tính xem làm được cái gì thì làm. Sức khỏe yếu, tôi cũng không muốn cố nữa. Tôi nghỉ việc được 3 tháng mẹ chồng tôi cũng không hỏi han câu nào. Khi chồng tôi kể chuyện, bà biết thì chỉ buông một câu "thế lại ở nhà không lương à?". Tôi nghe mà lòng buồn rười rượi.
Cùng lúc đó, em dâu chồng tôi lại tiếp tục mở cửa hàng thứ hai. Lại tiếp tục vay vốn mẹ chồng. Cô ấy nói hay là tôi về làm cho cửa hàng của cô ấy. Nhưng nghĩ cảnh chung chạ rồi thể nào cũng có chuyện nên tôi không muốn. Tôi bàn với chồng hay là mở một cửa hàng nho nhỏ. Bạn bè tôi vài người thành công. Tôi đã lên kế hoạch, có hết các đầu mối đánh hàng về, tìm được nhà của bạn sẵn sàng trợ giúp cho thuê với giá rât rẻ... Thế nhưng đến khi tôi hỏi mượn tiền thì mẹ chồng tôi né rất nhiều lần. Tôi muốn được làm việc lại nhưng mẹ chồng có vẻ không muốn cho vay. Hỏi nhiều lần thì bà buông một câu "yếu thì thôi đừng kinh doanh nữa, rồi lại mất tất!". Tôi cảm thấy vừa buồn, vừa tức và bị xúc phạm. Tôi ấm ức suốt mà không biết phải bắt đầu lại thế nào. Xin mọi người cho lời khuyên. Chân thành cảm ơn!
thuy....@gmail.com