Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cái kết bất ngờ của cô gái muốn cưới chồng bạn thân

Thứ tư, 08:53 11/11/2015 | Tâm sự

Tôi làm đủ mọi cách để kết hôn với Tú, mặc dù biết anh không hề yêu tôi. Trong trái tim anh chỉ có chỗ dành cho bạn thân nhất của tôi.

Tôi quen Tú qua cô bạn thân. Anh chính là chồng sắp cưới của cô ấy. Thời gian nói chuyện và tiếp xúc với Tú đã khiến tôi yêu anh. Thế nhưng, tôi không muốn là kẻ thứ ba phá vỡ cuộc tình đẹp của hai người. Cho đến một ngày, có một lý do khiến tôi phải làm đủ cách để Tú phải cưới mình.

Hôm đó, Tú đang chờ người yêu trước cổng nhà. Khi nhìn thấy cô bạn thân sắp bước ra, tôi đã chạy đến ôm và hôn Tú. Chứng kiến cảnh đó, bạn thân của tôi đã vội vã bỏ đi. Ngay ngày hôm sau, cô ấy nói lời chia tay với anh. Mặc cho Tú xin lỗi, giải thích rằng không hiểu tại sao tôi làm vậy nhưng bạn thân của tôi vẫn không tha thứ.

Tôi cố tình ôm hôn anh để cô bạn thân nhìn thấy (Ảnh minh họa)

Tú đau khổ và hận tôi rất nhiều. Anh đến phòng trọ của tôi trong men say. Anh nói : "Tôi đã làm gì sai với cô mà cô đối xử với tôi như vậy. Cô phá nát cuộc đời của tôi rồi". Tôi không dám nói gì chỉ im lặng nhìn anh, nước mắt khẽ lăn dài. Anh tức giận mắng chửi tôi thậm tệ rồi hỏi tôi "Tại sao". Lúc đó tôi chỉ biết nói rằng: "Vì em yêu anh".

Anh cười, điên cuồng ôm lấy tôi và chua chát nói thầm vào tai tôi: "Cô yêu tôi ư, vậy cô có sẵn sàng hiến dâng cuộc đời con gái cho tôi không?". Tôi lặng yên ngồi đó mặc cho anh lạnh lùng cởi đồ tôi ra và hôn khắp cơ thể của tôi. Trong men say anh đã chiếm đoạt tôi nhưng vẫn không ngừng gọi tên cô bạn thân của tôi. Tôi thật sự rất đau khổ, tôi biết anh yêu chỉ vì muốn trả thù tôi nhưng khi đó, tôi vẫn tình nguyện trao cho anh sự trong trắng của mình.

Từ sau đêm định mệnh đó, anh không còn gặp lại tôi nữa. Anh xem như đó là hành động để trả thù tôi. Một tháng sau, tôi thấy chậm đèn đỏ nên liền đi mua que thử thai. Kết quả que thử thai báo hai vạch. Tôi liền đến bệnh viện để kiểm tra lại. Bác sĩ cho biết, cái thai đã được 4 tuần tuổi. Tôi hoang mang không biết phải làm gì. Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định gọi điện cho anh và hẹn gặp anh ở quán cà phê gần nhà. Khi nghe thấy giọng nói của tôi, anh đã tức giận và cáu gắt lên trong điện thoại. Anh tỏ ý không muốn gặp lại tôi, nhưng vì tôi nói có chuyện quan trọng nên anh đành miễn cưỡng ra gặp.

Ở quán cà phê, khi anh vừa ngồi xuống ghế đối diện, chưa kịp gọi đồ uống thì tôi đã lên tiếng:

- Anh à, mình cưới nhau đi.

- Cô điên à, đừng có tưởng bở. Cô nghĩ một đêm lên giường với nhau rồi bắt tôi cưới là xong chắc? Nếu thế, cô là vợ thứ bao nhiêu rồi cô biết không?

Anh nhìn tôi khinh thường, coi tôi rẻ rúm như một loại đàn bà dễ lợi dụng.

- Nhưng em có thai rồi…

- Bao lâu rồi?... Có thì bỏ, cô biết mà, đứa bé là sự cố ngoài ý muốn - không phải là kết quả của tình yêu giữa tôi và cô. Cô nên nhớ rằng: Tôi không hề yêu cô.

- Em không cần anh phải yêu em, em chỉ cần anh cưới em thôi. Đứa bé là con anh, anh cần có trách nhiệm với nó. Cưới xong mình chia tay cũng được, em không quan trọng. Em muốn con sinh ra có sự thừa nhận của cả hai bên gia đình và pháp luật. Vậy thôi!

- Cô thực sự muốn như vậy chứ? Vì sao cô quyết phải chọn tôi để cưới vậy? Nếu chỉ muốn con mình có bố, cô lên giường với ai mà chẳng được, đâu nhất thiết phải la tôi. Với cô, tôi hấp dẫn và đáng giá đến vậy sao?

- Hôm đó, chính anh đã… chứ không phải em chủ động. Còn lý do em quyết lấy anh ư? Vì… em yêu anh!

- Trơ trẽn, thứ đàn bà không biết xấu hổ!

Tú rời khỏi quán cà phê. Anh bỏ mặc tôi ngồi một mình ở đó với câu hỏi chưa có lời hồi đáp. Nhưng tôi hiểu con người của Tú. Anh sẽ không dễ dàng bỏ đứa con này.

Đúng như tôi dự đoán, tối hôm đó, Tú đã gọi điện cho tôi: "Cô bảo bố mẹ của cô xem ngày, rồi báo cho tôi, cưới luôn trong tháng tới đi. Đằng nào cũng vậy, cưới sớm. Mà cô ngủ đi, muộn rồi sao còn chưa ngủ?".

- Em chờ câu trả lời của anh.

- Giờ có câu trả lời rồi đó. Cô ngủ đi…

Tháng sau tôi và Tú tổ chức đám cưới. Trong ngày cưới, cả tôi và anh đều vui vẻ tiếp đón mọi người. Cả hai chúng tôi không biết mình đang diễn hay hạnh phúc thật sự.

Đêm đó, anh cởi áo ném vào góc giường và nói: "Cô chỉ chiếm được con người tôi chứ không chiếm được trái tim tôi đâu. Không bao giờ". Sau đó, anh ra phòng khách. Từ đó trở đi, ghế sofa ở phòng khách trở thành giường ngủ của anh.

Hai vợ chồng chúng tôi sống trong một nhà nhưng vô cùng xa cách. Tôi cũng không cố gắng tiếp cận anh. Sáng thức dậy, tôi lặng lẽ vào nhà bếp, chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh rồi đi làm. Buổi chiều khi đi làm về, tôi đi chợ, nấu đồ ăn. Nếu anh về sớm thì chúng tôi ngồi ăn cơm cùng nhau trong im lặng. Nếu anh về muộn quá 7 giờ tối, tôi sẽ ăn trước và để sẵn phần cơm cho anh. Hai người cứ xem nhau như vô hình. Chúng tôi cứ sống như thế cho đến ngày con trai chào đời.

Lúc được bế con trong bệnh viện, có vẻ anh rất hạnh phúc. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy anh cười vui vẻ từ khi kết hôn. Khi đưa con về nhà, anh cũng chăm sóc tôi rất chu đáo. Anh giúp tôi chăm con buổi tối. Anh chơi cùng con. Đôi lúc, tôi thấy anh nhìn tôi trìu mến nhưng khi bị bắt gặp anh lại quay đi.

Cuối cùng ngày này cũng đã đến, ngày mà tôi và con sẽ rời xa anh. Tôi sẽ nói hết sự thật cho Tú biết. Đã đến lúc anh phải biết tất cả. Tôi viết sẵn đơn ly hôn cùng với một bức thư rồi để trên bàn.

"Đã đến lúc anh phải biết sự thật rồi. Em nghĩ anh sẽ chấp nhận được nó. Đúng là em yêu anh, nhưng em không hèn đến mức bắt anh cưới em nếu như không phải vì cô ấy - bạn thân của em. Anh nghĩ bạn thân của em yêu anh nhưng thực tế cô ấy đã yêu người khác từ rất lâu rồi. Chính cô ấy đã nhờ em ở bên anh để có thể rút lui thật nhẹ nhàng khỏi cuộc đời anh. Em có lỗi vì đã lừa dối anh, đã nhận lấy trách nhiệm quá lớn vượt quá sức mình. Nhưng cô ấy không hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta đâu, cô ấy dựa vào em để có cớ mà buông tay anh…".

Tôi bỏ về nhà mẹ đẻ. Tôi biết điều này sẽ khiến mẹ buồn nhưng thật tâm lại không thể làm khác được. Anh nói đúng, tôi không thể chiếm được trái tim anh. Vì vậy, tôi quyết định sẽ "trả lại" thể xác cho anh.

Có một điều tôi không ngờ tới rằng, chỉ sau 1 ngày tôi bỏ đi, anh đã gọi điện cho mẹ tôi và kể hết mọi chuyện. Anh xin lỗi mẹ tôi và nhờ mẹ chăm sóc cho tôi và con.

Khi con trai chúng tôi tròn hai tháng, tôi thực sự bất ngờ khi thấy anh tới nhà mẹ tôi. Anh còn mang theo rất nhiều quà cho con. Rồi anh nhìn tôi mỉm cười và bảo : "Thế nào, hai mẹ con ở nhà mẹ đã đủ chưa. Giờ em có muốn về nhà của chúng ta không? Tôi nhìn anh rồi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Anh xúc động nói: "Em biết không, anh đã rất nhớ hai mẹ con. Anh nhờ mẹ chụp ảnh con trai chúng ta hàng ngày cho anh nhìn đấy. Anh muốn em sống thoải mái bên nhà mẹ đẻ một tháng rồi mới qua đón em. Về cùng anh vợ nhé".

Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã ôm tôi vào lòng. Anh thì thầm vào tai tôi và nói: "Nếu em đã cố gắng bước vào cuộc đời anh thì em có thể tiếp tục yêu và sống với anh suốt cuộc đời này không? Anh sai rồi. Anh nhận ra, anh đã yêu em mất rồi. Anh không thể sống thiếu hai mẹ con em được".

Tôi mỉm cười mãn nguyện. Cuối cùng, việc làm của tôi đã đúng. Tôi đã có cả thể xác lẫn trái tim của anh.

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.

Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con

Tâm sự - 22 giờ trước

GĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà

Tâm sự - 23 giờ trước

Dù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.

Top