Càng được yêu chiều, tôi càng sợ chồng đụng vào, cho đến đêm hôm ấy, tôi bàng hoàng hiểu ra lý do nằm ở 2 từ
Tôi chết lặng. Vì tôi như đang đọc được chính mình.
Anh ấy không làm gì sai. Nhưng mỗi khi anh tiến lại gần, đưa tay chạm vào tôi, cơ thể tôi như co rút lại. Có lần, tôi bật khóc không vì đau, mà vì không hiểu nổi chính mình...
Tôi cưới một người chồng tốt. Tốt đến mức đôi khi tôi thấy mình không xứng đáng. Anh không bao giờ lớn tiếng, không bao giờ ép buộc. Anh vẫn vuốt tóc tôi khi tôi mệt, vẫn nắm tay tôi khi đưa con đi học. Và anh luôn nhẹ nhàng khi chúng tôi gần gũi.
Vậy mà tôi lại là người… lùi lại.
Mỗi lần anh chạm vào tôi, không phải chạm kiểu ham muốn, chỉ là đặt tay lên vai hay ôm từ phía sau, tôi giật mình. Không nói ra, nhưng tôi thấy khó chịu. Có lần anh hỏi nhỏ "Em sao thế?", tôi đã nói dối: "Em không quen nên bị giật mình".
Sự thật là, tôi sợ, sợ bị động chạm dù người ấy là chồng tôi.
Tôi tưởng mình chỉ "thất thường" cho đến đêm ấy đọc được 1 bài báo. Đó là một phản ứng có tên Touch Aversion.
Tôi từng nghĩ mình lạnh nhạt, thậm chí… vô cảm. Vì người ta luôn nói: phụ nữ nên thấy được yêu khi chồng âu yếm, nên thấy ấm áp khi được ôm. Vậy tại sao tôi – người đang được yêu thương lại phản ứng ngược?
Một lần, khi vô tình đọc tài liệu tâm lý bằng tiếng Anh, tôi gặp một cụm từ khiến mình giật mình: "Touch Aversion" - nỗi ám ảnh hoặc khó chịu khi bị chạm vào.
Theo định nghĩa của American Psychological Association, Touch Aversion là "một phản ứng tiêu cực mạnh mẽ về cảm xúc hoặc sinh lý đối với sự tiếp xúc cơ thể, kể cả khi sự tiếp xúc đó không mang tính xâm hại".
Nghiên cứu đăng trên Journal of Anxiety Disorders cho biết: Phụ nữ từng trải qua căng thẳng kéo dài (stress mãn tính), rối loạn lo âu, hoặc hậu chấn tâm lý (PTSD) có nguy cơ cao phát triển hiện tượng này – đặc biệt trong môi trường thân mật như hôn nhân.
Tôi chết lặng. Vì tôi như đang đọc được chính mình.
Không phải tôi ghét chồng mà là cơ thể tôi đang "bật báo động giả".
Ảnh minh họa
Tôi từng có một tuổi thơ không dễ chịu. Không đến mức bị lạm dụng nhưng từng bị cưỡng ép ôm người khác dù không muốn. Mỗi lần từ chối, tôi bị mắng là "vô lễ", "không tình cảm". Cơ thể tôi học được một điều: đụng chạm bằng mất kiểm soát.
Sau sinh, sự mệt mỏi, việc phải "phục vụ" con cả ngày khiến tôi càng thấy mình bị chiếm dụng thân thể. Vậy nên, khi chồng chạm vào tôi vào cuối ngày dù chỉ bằng ánh mắt âu yếm khiến não tôi hiểu nhầm điều đó là mối đe dọa. Và tôi… thu mình lại.
Tôi đã làm gì khi nhận ra mình không hề "vô lý"?
Tôi không còn lẩn tránh nữa. Tôi ngồi xuống nói chuyện với chồng.
Tôi bảo anh: "Em biết anh thương em. Nhưng có lẽ cơ thể em đang phản ứng sai. Em cần thời gian để học lại cảm giác an toàn, kể cả khi ở trong vòng tay anh".
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi, thật chậm.
Tôi bắt đầu tham vấn chuyên gia – người giúp tôi hiểu rằng: Touch Aversion không phải là "khuyết điểm", mà là tín hiệu não đang phản ứng với vết thương cũ.
Tôi học cách tập trung vào cảm giác hiện tại rằng anh đang ôm mình không ai khác, không quá khứ nào cả.
Tôi cũng chủ động chọn kiểu tiếp xúc khiến tôi thoải mái hơn, như nắm tay trước, thay vì ôm từ sau.
Gửi những người vợ đang thấy mình "không bình thường":
Nếu bạn cũng từng rụt lại khi người mình yêu chạm vào, đừng xấu hổ. Đó không phải là phản bội. Đó là hệ thần kinh của bạn đang cần được chữa lành.
Hãy lắng nghe cơ thể – nó đang kể câu chuyện mà bạn chưa từng dám nói ra.
Hãy học cách nói với người bạn đời: "Em không từ chối anh. Em chỉ đang học cách an toàn trong chính cơ thể mình".
Nếu anh ấy hiểu, bạn sẽ không cần phải "chịu đựng" để giữ gìn hôn nhân mà sẽ được đồng hành để chữa lành.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
