Chồng ăn bám tôi mà vẫn ngoại tình
Tôi gánh vác mọi thứ, làm chỗ dựa cho người chồng lười nhác, rượu chè, cờ bạc, thế mà anh vẫn ngoại tình, không muốn ly hôn chỉ vì không thể tự nuôi sống bản thân.
Năm nay tôi 45 tuổi. Lấy chồng mấy chục năm nay, tiếng là làm vợ nhưng tôi lại như một người chồng, việc gì cũng đến tay. Một mình loay hoay vật lộn với cuộc sống với bao thứ ở đời. Dù bản thân có vất vả đến thế nào đi chăng nữa, nhưng tôi cũng cố gắng để lo cho gia đình. Tôi tự nhận thấy mình là người luôn biết giữ trọn đạo đức của người đàn bà đặt sự thủy chung lên hàng đầu.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi chấp nhận mình là một bờ vai, chỗ dựa cho chồng tôi và các con mà chẳng hề oán thán hay than vãn với ai. Nhưng mấy năm trở lại đây, chồng tôi có chút thay đổi, anh ấy thường đi sớm về muộn, đi hát karaoke với bạn bè, chỉ là do thời gian này dịch bệnh nên không thể thường xuyên đi đêm đi hôm được nữa nên mới chịu khó ở nhà. Nhưng nói vậy thôi chứ một tuần anh ấy vẫn phải đi ít nhất là ba buổi. Mải lo làm ăn, tôi chỉ nghĩ đơn giản: anh thích thì đi hát, nóng nực thì uống một vài ly nước, tinh thần vui vẻ lên thì cũng tốt, chứ ở nhà mà suốt ngày ca thán, đá thúng đụng nia thì tôi cũng cảm thấy mệt mỏi?
Tôi cũng để ý hai năm nay chồng tôi đặc biệt chú ý đến vẻ bề ngoài, từ cách ăn mặc cho đến đầu tóc, thích ăn diện, còn hỏi các con tôi xem nước hoa loại nào tốt, loại nào thơm, ngày nào đi ra ngoài cũng chải chuốt và bóng bẩy. Về nhà, anh vẫn cư xử với tôi rất đúng mực, vui vẻ, nhưng tối nào cũng đi dù là trời mưa lạnh.

Ảnh minh họa
Cách đây vài tháng, tôi có nghe thiên hạ đồn đại anh có mối quan hệ ngoài luồng với 1 người phụ nữ đã góa chồng. Các con của tôi nhiều lần đọc được tin nhắn hẹn hò của 2 người, cứ tối đến họ lại đèo nhau đi chơi, đi uống café hoặc đi hát ở các hàng quán trên thị trấn. Tôi bắt đầu tìm hiểu và theo dõi thì mới vỡ lẽ ra chuyện là có thật.
Tôi buồn và đau khổ vô cùng. Tôi có thể chịu được mọi thói xấu của chồng như rượu chè, lười làm, ham chơi, nhưng riêng chuyện bồ bịch, trai gái thì tôi khó chấp nhận được. Tôi đã cố gắng cư xử rất có văn hóa nhưng anh lại là người làm to chuyện dù biết mình đã sai. Đúng kiểu cả vú lấp miệng em. Nhưng lần này tôi không thể chịu đựng được nữa nên đã dọa ly dị. Lúc ấy anh mới bắt đầu xuống nước và khóc lóc xin lỗi tôi trước mặt các con và cả hai bên nội ngoại nữa. Mẹ chồng tôi cũng xin tôi tha thứ cho anh.
Cũng vì gia đình, vì các con và bao mối quan hệ ràng buộc nên tôi tha thứ. Tôi cố gắng bỏ qua, để sống cho yên ổn. Tôi vẫn vậy, vẫn cam chịu và nhường nhịn, chiều chuộng anh, mọi thiệt thòi, vất vả tôi đều nhận về phần mình, nhưng quả thật cho dù cố quên thì lại càng không thể. Nghĩ đến họ đã từng quấn quýt bên nhau là tôi lại ức nghẹn cổ họng mà nước mắt tuôn ra, tôi không thể nào bình tĩnh được nữa. Tính khí tôi trở nên thất thường nên giữa anh và tôi nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Vừa rồi tôi lại phát hiện ra họ vẫn còn liên lạc với nhau. Giờ tôi mới ngẫm ra một điều: Trong hôn nhân mà 2 người không còn lòng tin thì cuộc sống rất mệt mỏi.
Tôi thấy ấm ức vô cùng và nhận ra một điều những hy sinh của tôi thật là vô nghĩa. Anh chịu nhún nhường tôi lúc này chẳng qua vì nếu rời bỏ tôi thì anh cũng không thể tự nuôi sống được bản thân mình. Nếu tôi không vững vàng, độc lập về kinh tế, không làm ra tiền để anh rảnh rang cờ bạc, hát hò, trai gái, liệu anh còn tốt với tôi không?
Hai đứa con tôi thấy tôi tiều tụy nên chúng khuyên tôi ly hôn, đã có lúc tôi nghĩ đến điều này nhưng rồi tôi lại không quyết tâm. Hai đứa con tôi còn 1 đứa chưa lập gia đình, tôi ngại ly hôn rồi lại ảnh hưởng đến các cháu. Tôi phải đối mặt với chuyện này như thế nào đây?.
GiadinhNet - Tôi bị mẹ chồng ghét nhiều năm nay chỉ vì một lỗi hết sức đơn giản.
Theo VTCNews
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.

